Nói là làm, cô cầm lấy tấm ván gỗ và sợi dây bắt đầu thử, sau hai lần thất bại, nghe thấy tiếng nhắc nhở thành công vang lên bên tai, Kiều Thịnh vui mừng, quả nhiên trò chơi này hoặc là người may mắn luôn mở chai trôi dạt được bản vẽ chế tạo, hoặc là người phát huy trí tưởng tượng như cô, không sợ hao tổn vật tư.
Cầm trên tay chiếc cần câu được làm từ một ván gỗ, một sợi dây và một miếng sắt, Kiều Thịnh ngồi xuống mép bè nổi, không có mồi câu thì chỉ có thể cầu may.
Cô ném lưỡi câu bằng sắt ra, sau đó bắt đầu chờ đợi, hai phút sau Kiều Thịnh cảm thấy tay mình chùng xuống, dù chưa từng câu cá nhưng cũng hiểu là đã cắn câu rồi, Kiều Thịnh kéo mạnh lên, trên lưỡi câu có một bóng đen đó lao về phía cô.
Kiều Thịnh né sang một bên, dùng tay giữ chặt sợi dây làm dây câu, mới nhìn rõ cái bóng đen đó hóa ra là một chiếc giày.
Cô lấy chiếc giày ra khỏi lưỡi câu, cầm vào tay cảm thấy hơi nặng, ban đầu tưởng là trong giày có cá, xem xét lại thì lại là một bất ngờ.
【 Tên: Chậu giày. Cách lấy: Sản phẩm đi kèm khi câu cá, Công dụng: Có thể dùng để trồng trọt hoặc trang trí. 】
"Trò chơi này có phần hơi bất chấp sự sống chết, trồng thức ăn trong giày, khẩu vị này cũng quá nặng rồi." Miệng thì chê bai, tay thì cầm khoai tây và khoai lang rơi vào khó khăn, cô nhớ mang máng trong hai loại cây trồng này có một loại có thể cắt ra trồng, loại còn lại phải trồng nguyên củ.
Đặt hai con cá chim vào giá nướng đơn giản, thêm ván gỗ làm nhiên liệu, đặt rong biển lên bè nổi đang trống để phơi khô, hiện tại thứ này
vẫn chưa ăn được, chủ yếu là không có nồi ảnh hưởng đến việc phát huy của cô, lẩu cay rong biển, càng nghĩ càng thèm.
Cô không động vào chậu giày, muốn đợi miếng khoai tây trước đó thu hoạch xem hiệu quả, kiến thức trồng trọt của cô không phong phú, mọi thứ đều đang trong quá trình khám phá, nếu thành công,
thì chứng minh khoai lang cần trồng nguyên củ, nếu thất bại, thì chứng minh cô nhớ ngược lại, trong trường hợp không thiếu thức ăn, đều có cơ hội thử nghiệm.
Cân nhắc đến việc trồng trọt sau này cần nhiều nước ngọt, cô lại để bộ lọc nước biển hoạt động trở lại, trong lúc đó Kiều Thịnh còn cầm vợt đi vớt một lúc.
Mười phút sau, ba chai thủy tinh rỗng còn lại đều được đựng đầy nước ngọt.
Không có chai thủy tinh thừa để đựng nước ngọt, Kiều Thịnh lấy ấm trên bộ lọc xuống, chuẩn bị lọc thêm một ấm, phòng khi cần thiết.
Đột nhiên cô lại nghĩ nãy giờ đã lọc bốn lượt rồi, dù sao cũng nên rửa sạch ruột ấm, chẳng qua lúc cô nhìn vào trong, ngạc nhiên phát hiện đáy ấm dính không ít chất màu trắng.
Kiều Thịnh cũng không ngốc, nước biển có thể lọc ra nước ngọt, cũng có thể chế muối, chỉ là cô còn chưa bắt tay vào thử nghiệm, thì phát hiện bộ lọc vậy mà có chứng năng song song giữa lọc và chế muối, nếu không phải cô muốn rửa ấm, thì có lẽ cũng không thể phát hiện ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


