Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Phó Uyển Uyển: Thức ăn và nước chỉ có một chút, tôi còn chưa đủ uống.]
[La Tín Thành: Xin lỗi nhé, tôi chỉ có một cây xúc xích, đã ăn hết rồi.]
[Tằng Nghị: @Phó Uyển Uyển, một ngụm nước cũng được mà chị, chị ơi, xin chị đó.]
[Vu Hoành Nghị: @La Tín Thành, cứu người một mạng hơn xây bảy tòa tháp, người anh em, tôi thật sự không chịu nổi nữa rồi.]
...
Theo Dụ Trúc thấy, những người này có thời gian nói nhảm thì không bằng nghĩ xem đợt vật tư tiếp theo đến thì phải làm sao, chỉ cần động não một chút là có thể đoán được, vật tư có đợt đầu thì chắc chắn sẽ có đợt thứ hai, cho dù lúc đầu mọi người đều ở trạng thái bối rối, không thu hoạch được gì nhưng chỉ cần nắm bắt cơ hội sau đó, muốn sống sót không khó.
Người mà không nghĩ đến việc tự lực cánh sinh thì chỉ có tự chuốc lấy diệt vong.
Nhưng nhìn những người này một cách đương nhiên đưa tay xin người khác như vậy, có lẽ họ hiểu rõ đạo lý trong đó hơn bất kỳ ai, bây giờ như vậy chỉ là muốn xem có thể chiếm được tiện nghi nào không mà thôi.
...
[Vu Hoành Nghị: Các người trẻ tuổi này nói chuyện sao mà độc ác thế, tôi có phải không trả lại đâu, cho tôi mượn một chút thức ăn để cứu đói thì sao?]
[Tằng Nghị: Chẳng lẽ trên thế giới này chỉ cần có các người sống là đủ rồi sao? Chúng tôi không xứng đáng được sống à?]
...
Ăn xong bánh mì, Dụ Trúc cầm trong tay chai nước khoáng 300ml, cái chai nhỏ bằng bàn tay, trông khá tinh xảo, cô uống từng ngụm nhỏ, từ từ thưởng thức, không biết là do quá khát hay do nước này ngon, mà lại có một chút vị ngọt ngào đọng lại.
Cho đến khi cô nhìn thấy một câu nói như vậy, suýt chút nữa là phun nước ra, thật buồn cười, chẳng lẽ họ còn có chút tự tri chi minh*?
(*Lão Tử cho rằng một người biết được bản thân thì mới là người minh trí. Thế nhưng thấy khuyết điểm ưu điểm của người thì dễ mà phân tích bản thân lại là việc rất khó, cho nên mới có câu: “Con người quý ở tự biết mình”.)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


