Trong lúc tránh bức xạ mặt trời, Tang Lạc Lạc cũng không bỏ qua đám rau sam ngay gần chỗ mình. Cô kiểm tra từng chiếc lá và chỉ nhận được một chuỗi âm thanh cảnh báo bức xạ cao.
Cuối cùng, ở vị trí trung tâm nơi ánh nắng không chiếu tới, có một chiếc lá non mới mọc, chỉ to chừng nửa bàn tay.
"Tít tít tít! Chỉ số bức xạ 37, nhiễm xạ trung bình, khuyến nghị dùng!"
Nén niềm vui mừng, Tang Lạc Lạc cẩn thận hái chiếc lá nhỏ đó bỏ vào gùi rồi tiếp tục chờ đợi.
Đến ba giờ chiều, cảm giác no dần biến mất, thay vào đó là cơn đói. Dịch dinh dưỡng giữ cho người ta no rất lâu, cầm cự được đến giờ này đã là rất tốt rồi.
Chỉ là nhìn chiếc lá to bằng nửa bàn tay trong gùi, thế này... cũng không đủ ăn.
Chiếc lá vừa hái được khiến cô nghĩ rằng những chiếc lá non mới mọc có khả năng đo ra mức bức xạ thấp cao hơn.
Vậy là cô có hướng rõ ràng mà đi tiếp về phía trước. Thấy đã gần bốn giờ, cô đẩy nhanh động tác, vừa gạt một chiếc lá khổng lồ sang bên thì một bóng dáng còn to hơn cả cô đột nhiên nhảy ra.
"A a a!!!"
Tang Lạc Lạc sợ hãi hét lên, cảm giác toàn bộ lông tơ trên người, kể cả tóc sau gáy, đều dựng đứng vì kinh hãi. Đó là một con bọ ngựa khổng lồ, hai con mắt to như quả bóng rổ, lúc này cô cũng không biết nó có đang nhìn mình hay không. Chân cô run rẩy, cô lập tức bò lăn bò lết bỏ chạy.
Con bọ ngựa nhảy một cái, thế mà lại nhảy đến trước mặt cô, cô chỉ đành đổi hướng chạy, vừa chạy nhanh vừa không quên ôm chặt lấy chiếc gùi của mình. Bắp chân để trần bị lá cây cứa rách, cô nén đau tiếp tục chạy, thậm chí cô còn có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở dồn dập của mình cùng những giọt mồ hôi đang rơi lã chã.
Sơ sẩy một chút, cô bị cỏ dại dưới chân vấp cho ngã, cả người lập tức bay thẳng về phía một vùng trũng thấp, ngay sau đó cơn đau truyền đến, trán bị rách một mảng da, lòng bàn tay và đầu gối cũng trầy xước, quần áo còn dính bùn đất.
Nhìn con bọ ngựa đuổi tới, cái miệng khổng lồ ngoác ra hướng về phía mình, cô đột nhiên nghe thấy một tiếng súng vang lên, đầu con bọ ngựa bị bắn thủng một lỗ, dịch xanh bắn tung tóe, trên người Tang Lạc Lạc cũng không tránh khỏi bị dính một ít.
Tang Lạc Lạc nhìn về phía phát ra tiếng súng. Đó là một đoàn xe tải đang đi ngang qua, trong một chiếc đỗ gần cô nhất có một thanh niên trẻ tuổi, đẹp trai mặc trang phục của đội hộ vệ đang cất súng. Anh thu hồi ánh mắt rồi ngồi lại vào trong xe, lúc này một thanh niên bên cạnh tốt bụng lên tiếng nhắc nhở cô: "Muộn thế này rồi, mau về nhà đi thôi. Đi nhặt rác thì cũng phải chú ý thời gian chứ."
Dõi theo đoàn xe dần đi xa, Tang Lạc Lạc nhìn xuống vòng tay thông minh, đã năm giờ chiều. Chỉ còn một tiếng nữa là trời tối hẳn, chưa chắc cô đã kịp về đến nhà.
Liếc nhìn con bọ ngựa ghê tởm kia, cô định bụng nhanh chóng quay về, nhưng vừa mới bước đi một bước, Tang Lạc Lạc bỗng nhiên cảm nhận được một sức hút xa lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)