"Xuyến Xuyến! Là tao đây mà!" Tang Lạc Lạc lại lên tiếng.
Xuyến Xuyến nghiêng đầu nhìn cô, rồi ghé sát lại ngửi ngửi, tiến thêm hai bước để xác nhận cho kỹ.
Tang Lạc Lạc liền kéo nó lại, xoa xoa đầu nó, thấy nó e dè cụp đuôi xuống, cô nhẹ nhàng gãi cằm cho nó. Nhận ra lực vuốt ve quen thuộc cùng giọng điệu quen thuộc, nó hơi hếch cằm lên rồi thả lỏng cả người.
"May mà có mày ở bên cạnh, ở nơi này tao chỉ còn mỗi mày thôi." Tang Lạc Lạc nói đến đây thì thoáng buồn. Cô không biết gia đình ở ba trăm năm trước giờ ra sao, sau trận mưa thiên thạch đó thì mọi người thế nào, người nhà có ai may mắn sống sót hay không.
Cô bước vào căn biệt thự lớn trong không gian, nơi này chính là tổ ấm di động của cô. Không ngờ chỉ một viên tinh hạch lớn như thế mà mở khóa được toàn bộ biệt thự.
Biệt thự gồm hai tầng rộng rãi, mỗi tầng đều có rất nhiều phòng, chứa được vô số đồ đạc, riêng giường lớn đã có mấy chiếc. Mỗi tầng đều được trang bị đầy đủ sofa, tivi 100 inch, điều hòa, ắc quy tích điện, loa đài, tủ lạnh, máy giặt, v.v. Ngoài ra còn có một phòng thay đồ cực lớn, bên trong treo đủ loại trang phục cô thường mặc, từ quần áo thời thượng cho đến đồ mặc lúc làm nông.
Còn có một gian bếp siêu rộng thông với biệt thự. Để nấu được đủ món trong không gian, trước kia cô đã chuẩn bị sẵn nào lò vi sóng, bếp ga, lò nướng, bệ bếp, bếp điện từ, nào nồi hấp, chảo xào, chẳng thiếu thứ gì. Hồi đó cô tự tay thiết kế và trang trí gian bếp theo kiểu đầy đủ nhất. Trong tủ bếp xếp đầy xoong nồi bát đĩa đủ kiểu dáng do cô sưu tầm, có cái chỉ vì thích nên đặt mua, có cái là đi du lịch thấy đẹp mắt nên mua về, hoàn toàn là do sở thích sưu tầm của cô.
Chỉ tiếc là bình thường cô toàn để đồ đạc ở khu tĩnh trong không gian, gian bếp này chỉ dùng lúc nấu nướng. Ngay cả chiếc tủ lạnh trữ đồ kia cũng chỉ được cô dùng để ướp lạnh mỗi khi làm đồ uống; ướp xong là cô cất thẳng vào khu tĩnh để bảo quản vĩnh viễn mà không lo bị hỏng.
Tiếc là dụng cụ nấu ăn thì đầy đủ mà nguyên liệu lại chẳng có.
Lần mở khóa biệt thự này cũng không hẳn là chẳng có gì ăn uống. Trong tủ lạnh vẫn còn một mẻ đồ uống lạnh cô mới làm, cùng một ít trà hoa quả và kem que chưa kịp cất vào khu tĩnh.
Trong sân còn trồng mấy loại cây ăn được: táo chua, cây hòe, giống cây dương mà cô cất công tìm kiếm để có thể thu hoạch hoa cây dương làm thức ăn, hơn chục cây hoa quế mọc thưa thớt, và một rừng trúc đã nhú lên những ngọn măng béo ngậy. Ngoài ra là mấy loại cây cảnh không ăn được như ngọc lan, giàn hoa tử đằng, phong lá đỏ, hải đường, anh đào, v.v.
Xuyến Xuyến nằm ngoan trong lòng cô một lúc lâu mới dần thấy quen thuộc trở lại.
Tang Lạc Lạc dự định tối nay sẽ nghỉ ngơi luôn trong không gian, ở đây có giường êm nệm ấm, không còn phải ngủ trên tấm ván gỗ hay nằm ngoài ruộng khoai tây nữa.
Cô lách người ra khỏi không gian, tranh thủ lúc mưa nhỏ để đi bộ về.
Cô vẫn để Xuyến Xuyến ở trong không gian, bên ngoài toàn là mưa axit, không thích hợp cho nó ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


