07.
Rất nhanh đã đến cửa bệnh viện. Trước khi xuống xe, Kính Cận nở nụ cười quỷ dị: "Ngụy Sở, bên trong có không ít zombie đấu. Năng lực của cô kém nhất trong nhóm này.Đến lúc đó cô mà khóc lóc cầu xin tôi thì có lẽ tôi sẽ nể tình cứu cô đấy!"
Tôi cười nhạt: "Tự lo cho bản thân đi,đồ xấu xí!"
Tiểu đội trưởng nói: "Ngụy Sở, em đi cùng anh đi!"
Khi còn sống, anh trai tôi có kết giao với anh ấy. Anh ấy đã nhận lời anh trai tôi sẽ để ý, chăm sóc tôi nhiều hơn.
Chúng tôi cùng tiến vào bệnh viện. Tầng một không có quá nhiều zombie, lúcđi vào tương đối thuận lời, chúng tôi nhanh chóng lấy được thuốc.
Ngay lúc chuẩn bị rời đi, Hệ thống đột nhiên thông báo: [Cảnh báo! Phát hiện nguy hiểm! Cảnh báo, phát hiện nguy hiểm!]
Tôi quay đầu nhìn lại, Kính Cận mở một cánh cửa, bênh trong có rất nhiều zombie.
Tiểu đội trưởng luống cuống: "Mau đóng cửa lại!"
Kính Cận giả vờ không nghe thấy, ôm chỗ thuốc chạy về phía ngược lại. Cậu ta cố ý.
Cậu ta muốn giết tôi còn không tiếc mạng sống của tất cả mọi người.
Nghe tiếng động, zombie đều xông lên. Tiểu đội trưởng hét lớn: "Chạy mau!"
Số lượng quá nhiều, không thể trực diện chiến đấu, chúng ta chỉ có thể vừa đánh vừa lui. Tiểu đội chúng tôi rất nhanh đã bị tách ra, tiểu đội trưởng vẫn luôn che chở cho tôi nhưng cũng đôi lúc không thể để ýđược hoàn toàn.
Có một con zombie nhanh chóng xông tớiđằng sau lưng tôi. Tiểu đội trưởng còn không thể bảo vệ bản thân chỉ kịp hét một câu: "Cẩn thận!"
Còn chưa dứt lời, tôiđã giơ cao chânđá ra sau. Lưỡi dao sắc bé nở gót chân cắm vào trán con zombie nhỏ khiến nó ngã nhào xuống đất.
Không hổ là vũ khí của Hệ thống, dùng siêu tốt.
Tiểu đội trưởng kinh ngạc trợn trừng hai mắt. Trong phút thất thần cũng đủ khiến hai con zombie nhào về phía anh ấy. Tôi khẽ quát lên: "Cúi đầu!"
Tay trái tôi đỡ vai rồi đẩy anh ấy xuống còn tay phải vung dao dài và dễ dàng lấy được cái cái đầu của zombie.
Tiểu đội trưởng hoàn toàn ngây người tại chỗ: "Ngụy Sở, em. . ."
Tôi giữ cánh tay anh ấy: "Anh còn đứng ngây ra đó làm gì hả? Chạy mau!"
Chúng tôi vừa chạy vừa giết, cuối cùngđã chạy đến vị trí xe. Anh ấy nhường tôi lên trước. Tôi cười nói: "Anh cảm thấy bây giờ em còn cần anh bảo vệ sao?"
Nghe vậy, vẻ mặt anh ấy cũng nghiêm túc: "Cho dù như thế nào, anh đã đồng ý với A Sướng sẽ chăm sóc cho em!"
"Không cần đâu! Anh chờ ở đây nhé. Em sẽ nhanh chóng đưa những người khác quay lại! Nếu như anh thấy Kính Cận thì nhớ trói cậu ta lại. Cậu ta cố ý muốn hại chúng ta!"
"Ngụy Sở, cứu tôi!"
Tôi nhếch môi: "Cầu xin tôi đi. Có khi tôi sẽ bỏ qua hiềm khích trước kia mà cứu cậu đấy!"
Thấy tôi không có hành động gì anh ta lại giở trò quỷ, lấy đồ trong ba lô ném từng thứ về phía tôi.
Zombie nghe thấy tiếng động quay đầu lại bắt đầu công kích tôi.
"Ha ha! Tao không sống được thì mày cũng đừng nghĩ đến việc an toàn rời đi. Con khốn đáng chết, sau này Thiến Thiến cũng không bị mày chọc giận nữa!"
Tôi thản nhiên chém chết Zombie cản đường, lấy khẩu súng từ ba lô ảo mà Hệ thống đưa, nhắm ngay vào bắp đùi cậu ta.
"Liếm cẩu sẽ phải chết!" Lúc này Kính Cận mới luống cuống: "Ngụy Sở, cô không thể giết tôi được, Cô giết tôi thì cô không trốn thoát đâu!"
"Ngu xuẩn!" Phát đầu tiên. Cậu ta đau đớn nhưng không dám phát ra tiếng động nào.
Phát thứ hai. Mặt mũi cậu ta vặn vẹo, kêu to: "A —"
Phát súng thứ ba, cậu ta không nhịn được nhảy khỏi cây. Zombie chen lấn xô đẩy xé xác cậu ta. Khuôn mặt kinh tởm này cuối cùng cũng bị cắn xe thành từng mảnh.
Tôi cưỡi xe máy, tiếp tục tìm những người khác. Không bao lâu sau, tôi tìmđược bọn họđang chiếnđấuđẫm máu.
Tôi điều khiển mô tô bằng một tay, một tay cầm đao dài. Xe phóng qua,đao cũng vung lên, chém bay vô số đầu zombie khiến các đồng đội hoảng sợ há hốc miệng.
"Mẹ kiếp! Ngụy Sở thật soái!Đó mà là Ngụy Sở sao?Đó là chị Ngụyđấy!" Cũng may, ngoại trừ Kính Cận những người khác không hề bị thương chút nào.
Tiểu đội trưởng xúc động: "Ngụy Sở, em không hề sống trước kia. Khoảng thời gian này, em. . . rốt cuộc đã trải qua chuyện gì vậy?"
Tôi cười không nói gì. Khi trở lại căn cứ,đồng đội đã nhiệt tình mở mic: "Không phải tôi nói quá đâu nhé, chị Sở thật sự tuyệt vời. Nếu không phải nhờ chị ấy, chúng tôi chắc chắn không về được đâu!"
"Múa đao, vung lên, chém xuống khiến vô số zombie thiệt mạng!"
"Kính Cận sao? Chết rồi. Con mẹ nó, tên Kính Cận này đúng là đồ gây họa. Thiếu chút nữa tên đó hại chết chúng tôi rồi!"
Nghe mọi người nói như vậy, sắc mặt Bạch Thiến Thiến trở nên khó coi nhưng không nói gì. Cô ta chột dạ. Nhất định kế sách này là do cô ta bày cho Kính Cận.
Sau khi xảy ra chuyện này, Bạch Thiến Thiến càng không dám rời khỏi đối tượng đánh dấu của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)