Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Cậu muốn làm gì! Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu làm gì tôi, tôi sẽ, tôi sẽ..."
Hạ Thư Lan tức giận bừng bừng nói.
Mặc dù Cố Phàm rất đẹp trai, cô thực sự cũng có một chút chút tình cảm, nhưng điều này không có nghĩa là lúc này Cổ Phàm muốn làm gì thì làm!
Hơn nữa, chuyện này ít nhất phải xảy ra sau khi kết hôn chứ, đúng không?
Mặc dù Hạ Thư Lan thấp bé nhưng cô ấy có thân hình gợi cảm~
Cố Phàm mặc dù mắt đầy ham muốn, tuy nhiên, thời gian bảo vệ đã kết thúc.
Nếu không cẩn thận trong khu vực chỉ khoảng 1x1 kích thước lòng bàn tay này, thật sự có thể rơi xuống, và lần này rơi xuống có thể sẽ ra đi thật sự.
Vì vậy, cậu chỉ có thể cố gắng không nhìn thẳng vào ngực của Hạ Thư Lan.
Sau đó cậu ta bất lực nói,
“Hạ Thư Lan, tôi nghiêm túc đấy. Cô không thấy trong quy định có nói phải dùng cần câu để câu cá sao? Chúng ta đứng như thế này sao câu được cá? Nếu ngồi xuống thì mông cô quá to, dễ dàng đẩy tôi rơi xuống!”
“?! Ai TM(viết tắt câu nói tục quen thuộc) mà có cái mông rộng tới một mét vậy?!”"
Hạ Thư Lan có vẻ hơi ngớ ngẩn, cô lắc đầu.
"Không được, chúng ta dựa lưng vào nhau đi, như vậy còn có thể dựa vào sức của nhau."
Hạ Thư Lan từ từ nói.
Cố Phàm suy nghĩ một chút, cũng thấy là một cách hay.
Tuy nhiên, mây lại đang bay lại từ phía của cậu, không có đến phía Hạ Thư Lan.
Điều này có nghĩa là, Hạ Thư Lan không thể câu cá ở bên đó.
"Tuỳ cô, tôi câu cá trước, bên đó không có mây, tôi vừa vặn chưa ăn sáng, nếu câu được đồ ăn, tôi sẽ không cho cô đâu."
Nói xong, Cố Phàm định ngồi xuống.
"Đợi, đợi một chút!"
Hạ Thư Lan nhìn quanh, quả thật có một đám mây sắp bay đến gần khối đất này.
"Tôi ngồi, tôi ngồi là được, nhưng đừng có làm loạn với tôi..."
Hạ Thư Lan nói với mặt đỏ bừng.
Không biết là vì sợ độ cao, nên mới ngại đỏ mặt, hay vì hai người phải câu cá trong một tư thế kỳ lạ.
Nghe thấy câu này, Cố Phàm cũng thở phào nhẹ nhõm.
May mà Hạ Thư Lan không có cái bệnh công chúa, mặc dù việc dựa lưng vào nhau là khả thi, nhưng Cố Phàm cũng sợ mình sẽ rơi xuống. Đặc biệt là nếu câu được vật nặng, một cú ngả người có thể đẩy Hạ Thư Lan rơi xuống thì sao?
Hơn nữa, Hạ Thư Lan có thân hình đẹp như vậy, chắc chắn trọng lượng cũng không nhẹ, nếu có cô ấy đè lên, lúc câu được vật nặng, chắc chắn sẽ cảm thấy yên tâm hơn.
...
Sau khi Cố Phàm ngồi ổn định trên nền tảng, cậu nằm nghiêng, ra hiệu cho Hạ Thư Lan ngồi lên.
Cô gật đầu, ngồi lên người Cố Phàm.
Cố Phàm cũng thở dài một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.
Hạ Thư Lan quay đầu lại, nghi ngờ hỏi.
"Quy tắc trò chơi là vậy, chúng ta rơi xuống, trong thời gian bảo vệ vẫn có thể sống sót, những phương pháp kỳ quái này chắc chắn không lừa chúng ta đâu, chú ý một chút, đừng có rơi xuống..."
Khi đám mây lớn này đến gần,
Cố Phàm lấy cần câu ra, vội vàng bắt đầu câu.
【Cần câu: Có thể câu mây, mỗi ngày chỉ câu được mười lần, sau khi nâng cấp có thể tăng số lần câu.
Yêu cầu nâng cấp: Gỗ: (0/10), Đá: (0/10), bất kỳ khối vuông nào ×1】
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






