Vừa vào phòng làm việc, cô ấy lập tức thấy đồng nghiệp đang đứng trước chiếc bàn trống rỗng: “Tiểu Lý? Cậu mua sầu riêng á?”
“Chính là cô ấy mua đấy, ha ha ha! Thật không ngờ Tiểu Lý bình thường nhìn thấy sầu riêng chỉ sợ tránh còn không kịp lại sẽ mua sầu riêng để ăn, hôm nay chúng ta có lộc ăn rồi.” Một đồng nghiệp thích ăn sầu riêng khác phát ra tiếng cười từ tận đáy lòng.
“Lần trước lúc tới xem livestream của bạn mình thì thấy mùi thơm quá, nên không nhịn được cũng mua một quả theo. Nhưng một quả to như thế, một mình tớ ăn không hết nên đành mang đến chia cho mọi người cùng nhau ăn. Tớ chỉ ăn một miếng nhỏ cho biết, còn thừa thì chia cho mỗi người một phần.” Tiểu Lý vừa nói chuyện vừa tách sầu riêng ra. Lập tức mọi người đều thấy khiếp sợ: “Móa ơi, thật sự là sầu riêng báo ân nè!”
“Múi to quá!” Trương Thanh tiến lên, cảm thán: “Màu đẹp quá đi, chất của loại sầu riêng này chắc chắn rất tốt. Tiểu Lý à, cậu chia cho chúng tớ là bị thiệt đấy nha.”
“Nhưng tớ lại không thích ăn lắm, chỉ là đột nhiên thèm ăn thôi.” Tiểu Lý bĩnh tĩnh, tách vỏ sầu riêng xong, nhẹ nhàng nói: “Mọi người tự lấy đi, tôi không biết chia đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

