Ở sau cánh gà, trợ lý đạo diễn quay lại nhìn Ninh Đan.
Sau khi nhận được sự khẳng định, trợ lý đạo diễn có chút tự đắc, liền dò hỏi:"Chị Ninh, bài hát gốc của La Mặc có vẻ rất hay, nhưng dù sao cậu ấy cũng tham gia chương trình vào phút chót, nên có thể cậu ấy không chuẩn bị kịp."
"Hay là chúng ta cho cậu ấy chút thời gian, sau đó thu âm bổ sung và biên tập thành phiên bản hoàn chỉnh?"
Việc thu âm bổ sung thực sự rất phổ biến trong các chương trình tạp kỹ.
Trợ lý đạo diễn không khỏi cảm thấy rằng chính nhờ cái gật đầu của mình mà bài hát đã được trình diễn trên sân khấu.
Công lao này thuộc về mình!
Làm sao mà chỉ có nửa bài hát được cho được! Tốt nhất là có toàn bộ bài hát.
Ninh Đan khoanh tay trước ngực, quay lại liếc nhìn anh ta.
"Tiểu Lưu, muốn làm tổng đạo diễn cho chương trình của chính mình thì cậu còn non lắm." Ninh Đan lạnh lùng buông lời không chút nể nang.
Nụ cười trên mặt trợ lý đạo diễn dần dần cứng đờ, anh ta ngoan ngoãn im lặng.
Qua màn hình, Ninh Đan chăm chú theo dõi La Mặc, càng nhìn, cô lại càng cảm thấy hài lòng: "Thằng nhóc này hoàn toàn phù hợp với hình tượng mà mình hình dung trước đây!"
Trong lòng cô lúc này, một tia hưng phấn khó giấu dâng lên.
Không ai biết cô định làm gì.
Nhưng chính sự xuất hiện của La Mặc lại vô tình chạm trúng điểm yếu trong lòng cô.
Một chàng trai trẻ đầy tiềm năng... Ninh Đan cảm thấy rất hài lòng, tự hứa sẽ không bạc đãi La Mặc.
Nếu như lúc trước, Ninh Đan mới chỉ nhen nhóm một ý tưởng mơ hồ để khuấy động chương trình, thì nay sau khi xem xong màn biểu diễn của La Mặc, ý tưởng ấy đã trở nên rõ rệt.
Nếu ý tưởng này được thực hiện đúng như suy tính của cô, cô tin chắc rằng, chuyện lần này sẽ không chỉ là một bài học cho đồng nghiệp trong giới.
Mà còn là cơn bão do chính "bà trùm" của show truyền hình thực tế này tạo ra!
...
Cả khán phòng im lặng.
Dưới sân khấu, các thực tập sinh gần như chết lặng, ánh mắt sững sờ, không nói nên lời.
Lại còn có kiểu trình diễn như vậy ư?
Ai mà không muốn có màn ra mắt hoàn hảo trọn vẹn chứ?
Thế mà anh chàng này lại dám biểu diễn một bài hát dở dang.
Nhưng chính bài hát"Dịu dàng" dở dang ấy lại giống như móc câu, câu trúng sự hứng thú của vị huấn luyện viên âm nhạc khó tính nhất Ngụy Nhiễm.
Anh Ngụy?
Không, phải là anh"mắc câu" mới đúng!
Toàn bộ đám thực tập sinh phía dưới đều không giấu nổi ánh nhìn ghen tị khi hướng về phía La Mặc trên sân khấu.
Ngay cả Mạnh Dương Quang người từng có chút va chạm với La Mặc trước đó cũng khẽ đưa tay xoa cằm, ánh mắt trầm tư như đang nghiền ngẫm điều gì đó.
Trên bàn giám khảo, đã đến lượt năm vị huấn luyện viên nổi tiếng bắt đầu nhận xét. Ngay sau đó, họ sẽ đưa ra đánh giá cuối cùng dành cho La Mặc.
Ngụy Nhiễm lúc này lộ rõ vẻ nuối tiếc, khẽ lắc đầu, trầm giọng nói:"Mặc dù không biết lý do, nhưng cá nhân tôi không khỏi cảm thấy vô cùng tiếc nuối khi bài hát này chưa hoàn thiện."
Ngụy Nhiễm không hề nâng cao quan điểm, hay chỉ trích La Mặc thiếu tôn trọng sân khấu.
Một thực tập sinh, theo lẽ thường, phải trân trọng từng cơ hội biểu diễn, vậy mà sao lại có thí sinh dám mang bài hát"nửa vời" lên sân khấu thế này?
Điều này, trên một khía cạnh nào đó, lại ngầm thể hiện sự yêu thích của Ngụy Nhiễm dành cho La Mặc.
Lý Ca là bạn tốt của Ngụy Nhiễm. Trước đó, anh đã rất ngạc nhiên về ca từ của bài hát. Tuy nhiên, anh là cố vấn về nhạc rap nên không đưa ra quá nhiều ý kiến. Anh chỉ đưa ra vài lời động viên và bày tỏ kỳ vọng của mình.
Rõ ràng là bọn họ vẫn chưa biết, La Mặc là do ekip đưa vào để "chữa cháy", chứ thực ra là anh tới đây là để làm việc.
Các ngôi sao lớn đều bận rộn trăm bề làm gì có thời gian để giao tiếp, nắm vững mọi chi tiết với ê-kíp chương trình.
Nếu có sai sót, cứ để biên tập chỉnh sửa cắt bỏ là xong.
Tiếp theo, đến lượt hai cô gái trong nhóm nhạc nữ phát biểu.
Trong mắt Thẩm Ân Nặc có ánh sáng.
Cô nàng này vốn dĩ chẳng bao giờ biết che giấu cảm xúc của mình.
Huống hồ, cô còn có"mưu đồ" với La Mặc.
"Người này không có công ty quản lý đó nha!" Cô tự nhủ, chỉ cần thao tác khéo léo một chút, bố cô chắc chắn sẽ khen ngợi cô hết lời!
Cô tiểu thư có công ty đang muốn "nhúng chàm" La Mặc này đã coi anh như người nhà từ lúc nào không hay.
Vậy thì, đã đến lúc cô phải sử dụng quyền lực của mình rồi!!
Nâng đỡ anh chàng này thôi!
Huống hồ thật lòng mà nói dù bài hát này chỉ có một nửa, nhưng nó thực sự đã chạm đến trái tim cô.
Cá nhân cô rất thích nó.
Vì vậy, cô cầm micro, không chút do dự khen ngợi La Mặc, cuối cùng tuyên bố:"Tuy bài hát này chỉ có một nửa, nhưng cá nhân tôi đánh giá bạn xếp hạng A!"
Ngay khi những lời này vừa được thốt ra, cả khán phòng như nổ tung. Vì chương trình đã được ghi hình đến tận bây giờ mà vẫn chưa có thí sinh nào được xếp hạng A.
Chỉ có chín suất vào lớp A và người xếp hạng A đầu tiên sẽ khác biệt hơn hẳn so với những người còn lại.
Điều này thể hiện định nghĩa về hạng A của năm vị cố vấn, đại diện cho tiêu chuẩn trong lòng họ.
Thẩm Ân Nặc quay đầu nhìn Giang Ninh Hy, chớp mắt nhìn chị gái xinh đẹp của mình, rồi nhẹ nhàng nói: "Ninh Hy, chị thấy thế nào?"
Đôi mắt của Thẩm Ân Nặc như muốn nói: "Chị hiểu ý em chứ?"
Lúc này, Giang Ninh Hy như mới từ trong mộng tỉnh lại, ánh mắt có chút hoảng hốt.
Cô ấy vẫn đắm chìm vào bài hát. Hay đúng hơn là cô ấy vẫn đang suy nghĩ.
"Bài hát này viết cho mình đúng không? Bài hát này viết về mình phải không?" Giọng nói này vẫn luôn vang vọng trong tâm trí của học bá Giang.
Là một học bá, cô ấy rất giỏi về các câu hỏi đọc hiểu.
Đừng quên, cô ấy là mối tình đầu và là bạn gái cũ của La Mặc.
Tuy vậy, cô không tin La Mặc vẫn chưa buông bỏ, hay cố tình viết bài hát này để bày tỏ chút tình cảm gì đó.
"Làm màu, sáo rỗng, không thực tế." Giang Ninh Hy nghĩ thầm.
Cuộc sống không phải phim thần tượng rẻ tiền.
Các bài tình ca vốn dĩ là thế, lời lẽ theo mô-típ cũ rích, ai viết chả giống nhau.
Nếu nghe nhạc mà lại tự động "nhập vai" như vậy, thì đó là lỗi của bản thân mình.
Nhưng... cô vẫn tin chắc câu cuối cùng trong nửa bài hát kia, chính là dành cho mình!
"Không làm phiền em là sự dịu dàng của anh!"
Cô là thành viên của một nhóm nhạc nữ và anh là thí sinh.
Nếu chuyện tình cảm trong quá khứ của hai người bị đào bới lên, nó sẽ có ảnh hưởng rất lớn đến cô.
Thần tượng không được phép yêu đương; đây là một quy tắc bất di bất dịch trong ngành giải trí.
Một khi công khai chuyện tình cảm, sự nghiệp của idol thường tụt dốc không phanh.
Trong cái giới này, ai cũng ngầm hiểu: có duy nhất một con đường an toàn, đó là yêu đồng nghiệp!
Trong bầu không khí kỳ quái như hiện tại, nếu làm như vậy, biết đâu sự nghiệp lại phất lên một cách ngoạn mục...
Còn chuyện tình cảm trong quá khứ ư? Phải được giữ kín như bưng!
Ngay giây phút này, Giang Ninh Hy đã cảm nhận được cái gọi là"thiện ý" mà La Mặc gửi gắm.
Và ít nhất, hiện tại, điều đó khiến cô thấy yên lòng.
Chuyện yêu sớm khi còn học cấp hai, hãy để nó mãi mãi nằm lại trong bóng tối.
Anh không quấy rầy em, em cũng sẽ không làm phiền anh.
Thật chẳng phải rất tốt hay sao?
Cô không khỏi cảm thấy mình phải đền đáp lại.
Cô cầm micro nhìn La Mặc, nhẹ nhàng nói:"Tôi cũng cho điểm A. Tôi thích cách diễn đạt của bài hát này. Cảm ơn bạn."
Đôi mắt đẹp của cô chạm phải ánh mắt của La Mặc. Cô không khỏi cảm thấy La Mặc có thể hiểu được ý của mình, hai người đã đạt được sự thống nhất ngầm.
Nhưng La Mặc chỉ đứng đó, nhìn cô, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: "Xinh thật đấy!"
Còn những suy diễn đầy tinh tế của Giang Ninh Hy? Có lẽ trong đầu La Mặc chẳng tồn tại sự ăn ý nào như vậy.
Hiện tại, có hai cố vấn bày tỏ rằng họ sẽ cho điểm A. Ánh mắt Ngụy Nhiễm cũng lấp lánh, tràn đầy hứng thú, trước đó anh cũng chẳng hề giấu giếm sự tán thưởng của mình đối với La Mặc.
Sự chú ý của mọi người tự nhiên đổ dồn về phía Từ Sơ Tĩnh, người có địa vị cao nhất.
Từ Sơ Tĩnh nhìn La Mặc, nhẹ nhàng nói:"Ca từ và giai điệu của nửa bài hát này theo đánh giá của tôi đã đạt đến trình độ hạng nhất."
Với địa vị của cô, một lời nói ra đủ để định hình giá trị của cả bài hát.
"Nhận xét của Ngụy Nhiễm về lời bài hát rất chính xác. Ca từ của bài hát này rất độc đáo và thú vị."
"Thầy Nguỵ nói trong bài hát này chứa đựng sự thấu hiểu, luyến tiếc và đủ loại cảm xúc phức tạp dành cho người yêu cũ."
"Tôi lại nghĩ có lẽ còn một kiểu người nữa, khi nghe bài hát này, sẽ cảm thấy đau lòng hơn ai hết."
Nghe vậy, Ngụy Nhiễm lập tức hứng thú, bật thốt lên:"Ồ?"
Từ Sơ Tĩnh cười nhạt, nhẹ nhàng nói:"Là người yêu đơn phương."
Người yêu đơn phương ư! ?
"Không làm phiền em là sự dịu dàng của anh"
Phải rồi, thầm yêu cũng là tình yêu đầy dịu dàng là lặng lẽ dựng nên một tòa thành trong bóng tối.
Đây chính là sự dịu dàng, đây là thành trì kiên cố, đây là tự nhốt mình trong ngục tù.
Vì tôi không xứng để làm phiền đến em.
Một thoáng tĩnh lặng bao trùm khán phòng. Một số thực tập sinh còn non nớt, hồn nhiên đã không kìm được mà hít sâu một ngụm khí lạnh.
Cảm giác y hệt như khi một học sinh kém bất chợt nhận ra sự đáng gờm của học bá. Trong ánh mắt họ chỉ còn đọng lại hai chữ: "Đỉnh thật!"
Trên sân khấu, La Mặc mỉm cười nhẹ và không bày tỏ ý kiến.
Nhận xét là công việc của ban cố vấn. Họ nhận tiền từ chương trình thì phải làm tròn vai của mình.
Còn bản thân La Mặc, anh giống như người ra đề bài tập hè cho đám học sinh, phần lời giải thì thường viết hai chữ "Tự luận".
Tôi lười nói quá, tuỳ bạn nghĩ sao thì nghĩ...
Ngụy Nhiễm bỗng phá lên cười nói:"Càng lúc tôi càng mong chờ phiên bản đầy đủ của ca khúc này rồi đấy."
Anh tiếp tục:"Dịu dàng là một phẩm chất rất tốt, nhưng tôi không ngờ kiểu dịu dàng mà cậu viết lại là kiểu này. Tôi từng rất thích một câu nói: Tôi mãi mãi bị khuất phục bởi sự dịu dàng này."
Câu này chẳng có gì khó hiểu. Nó có nghĩa là người ta sẽ luôn bị lay động bởi những người dịu dàng, luôn dễ dàng tan chảy trước sự mềm mại chân thành ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










