Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Siêu sao chỉ muốn giải nghệ Chương 6: Ba Dòng Chữ Ngắn Ngủi

Cài Đặt

Chương 6: Ba Dòng Chữ Ngắn Ngủi

Toàn thể khán giả đều xôn xao, những thực tập sinh đã ngồi vào chỗ trước đó bắt đầu thì thầm với nhau.

Có thể anh không thuộc công ty nào, vì trước đó cũng đã có một vài thực tập sinh tự do.

Nhưng thời gian huấn luyện là 0 ngày thì thật là vô lý!

Chàng trai nổi tiếng trên mạng tên là Đồng Thư được nhắc đến trước đó đã luyện tập trong 30 ngày.

Sau khi nhận được lời mời từ chương trình, Đồng Thư đã thuê một giáo viên để huấn luyện đặc biệt và chương trình cũng đào tạo anh trong thời gian ngắn.

Thực tập sinh, thực tập sinh, nếu không trải qua thời gian huấn luyện, thực hành thì thực tập sinh có ý nghĩa gì?

"Trở thành thực tập sinh từ hôm nay à?"

Bạn biết không, hơn một nửa số thí sinh ở đây đã từng tham gia các khóa huấn luyện khác nhau và người có thời gian huấn luyện dài nhất thậm chí lên tới 6 năm!

Nói cách khác, có người đã được công ty huấn luyện và đào tạo trong 6 năm nhưng vẫn chưa được ra mắt với tư cách là một nghệ sĩ!

Một số thực tập sinh có hiểu biết hơn bắt đầu chia sẻ thông tin cho những thực tập sinh ngồi xung quanh.

"Tôi đã trò chuyện với các nhân viên trong ekip làm việc ngày hôm qua. Họ nói rằng một đồng nghiệp đã được điều động tạm thời cho đủ số. Chính là anh ấy."

"A? Là bởi vì sự kiện lúc trước..." Giọng nói của anh chàng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng chỉ mấp máy môi.

Mặc dù đêm qua 100 chàng trai đã ngủ cùng nhau, nhưng đây là lần đầu tiên họ tụ tập với nhau, họ cũng chưa thực sự hiểu rõ về nhau.

Tuy nói biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng, nhưng La Mặc thật sự quá vô danh, hơn nữa anh tham gia vào phút cuối để lấp chỗ trống, cho nên hầu như không ai biết gì về anh.

Có người chú ý tới chữ cái trên thẻ tên của La Mặc: "Nhìn kìa, trên bảng tên của anh ta có chữ F."   

"Nhân tiện, khẩu hiệu của anh ấy có nghĩa là gì?" Một thực tập sinh khác chỉ vào thông tin cá nhân của La Mặc trên màn hình lớn.

Câu khẩu hiệu này là một phân đoạn mà đạo diễn đã tạm thời thêm vào sáng nay. Mỗi thí sinh được yêu cầu viết một khẩu hiệu, khẩu hiệu này sẽ được ghi lại trong phần thông tin cá nhân của họ và được hiển thị trên màn hình lớn.

Đạo diễn Ninh Đan nảy ra ý tưởng này ngay lúc ghi hình chương trình để thể hiện sự quyết tâm của các thực tập sinh và khiến toàn bộ chương trình truyền hình thực tế thể hiện năng lượng tích cực ngay từ giai đoạn đầu.

Khẩu hiệu của một số thực tập sinh là về sự chăm chỉ siêng năng, những từ ngữ trong khẩu hiệu thường là máu hoặc mồ hôi.

Ngoài ra còn có nhiều thực tập sinh có khẩu hiệu đầy tham vọng, ngụ ý mạnh mẽ với khán giả rằng họ muốn cạnh tranh hướng đến vị trí debut, hãy bỏ phiếu cho họ.

La Mặc mặc áo sơ mi trắng ngắn tay, quần đùi đen, trông như một nhân vật bình thường, trên người chỉ có một vài chữ, có chút khó hiểu.

Những gì mà anh viết là: "Mặc sầu tiền lộ vô tri kỷ- Đừng lo lắng về việc không có bạn bè trên con đường phía trước."

Trên thế giới này, chỉ có mình anh biết nửa câu thơ còn lại.

Chỉ cần anh hiểu ý nghĩa của chúng là được.

Giống như khi Châu Kiệt Luân phát hành album đầu tay "JAY" vậy, khẩu hiệu quảng cáo chỉ có một câu.

"Châu Kiệt Luân, tham vọng âm nhạc của anh ấy lớn đến mức bạn thậm chí không thể nhìn thấy được!"

Cuối cùng, lời tự giới thiệu của La Mặc rất đơn giản. Anh chỉ đứng trên sân khấu, giới thiệu tên và tuổi của mình.

Hành động này hoàn toàn khác biệt với những thực tập sinh khác. Bạn biết đấy, phần tự giới thiệu của một số thực tập sinh quá cầu kỳ, thậm chí có người còn biểu diễn tài nói bụng nữa.

Anh liếc nhìn những chiếc ghế hình kim tự tháp. Lúc này không ai dám ngồi ở ghế số 1 trên cùng, nhưng đã có ba người ngồi ở dãy ghế số 2 đến số 9.

Anh không có ý kiến gì về điều này. Vì trên người có dán nhãn chữ F mang ý cầu mong may mắn nên anh không chọn ngồi ở ghế phía trên. Ngồi phía trên sẽ gặp nhiều drama lắm.

Nhưng anh nhận thấy Mạnh Dương Quang, người đi giày có đế rất cao, đang ngồi ở vị trí số 6 và chữ cái mà anh ta tự dán cho mình cũng là chữ A.

La Mặc liếc nhìn mọi người, sau đó mỉm cười ngồi xuống bên cạnh Đồng Thư.

Đồng Thư run rẩy dữ dội.

Thấy La Mặc đi về phía mình, trong lòng Đồng Thư không ngừng lặp lại: "Không, đừng tới đây, đừng..."

Mặc dù chàng trai này nhút nhát nhưng đầu óc lại rất nhanh nhạy.

Sau lần tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi, Đồng Thư nhạy cảm nhận ra rằng người anh trai "lộn xộn" này có vẻ hơi khó tính.

Cảnh tượng này giống như cậu bé ngoan trong lớp gặp phải một tên côn đồ.

La Mặc cười toe toét với cậu ta, Đồng Thư lập tức đáp lại bằng một nụ cười lễ phép, chỉ thiếu điều dâng tiền sinh hoạt phí bằng cả hai tay.

Nhưng Đồng Thư không dám hỏi thêm nữa. Tôi không có miệng.jpg.

Thời gian trôi qua từng phút, mà La Mặc vẫn luôn mất tập trung.

Đồng Thư thỉnh thoảng liếc nhìn người anh trai hơn mình sáu tuổi này, phát hiện anh ấy chẳng hề quan tâm đến bất kỳ thí sinh nào.

Khuôn mặt anh ấy đầy những biểu cảm như: "Tôi đang mơ mộng, tôi đang ngẩn ngơ, tôi không tập trung nổi."

Hình ảnh một tên gangster không chịu học hành càng trở nên nghiêm trọng hơn!

Những cảnh này cũng được máy quay ghi lại, nhưng ống kính chỉ lướt qua nhanh chóng.

Đạo diễn Ninh Đan ở hậu trường đột nhiên nói: "Quay thêm vài giây vẻ mặt mất tập trung của La Mặc nữa, đừng chỉ lướt qua cậu ta."

"Vâng, chị Ninh."

Tuy không ai biết đạo diễn Ninh định làm gì, nhưng mọi người bên dưới đều làm theo lời cô nói.

Sau khi tất cả 100 thực tập sinh bước vào hội trường và giới thiệu bản thân, máy quay ghi lại toàn cảnh những hàng ghế hình kim tự tháp.

Tất nhiên, máy quay cũng phóng to ghi lại cận cảnh chín người ngồi ở ghế số 1 đến số 9.

Sau đó, các cố vấn đi vào.

Người đầu tiên tiến vào là hai thành viên nữ trẻ tuổi và ít kinh nghiệm nhất trong ban cố vấn.

Đồng Thư liếc mắt nhìn thấy, sau khi hai giáo viên dạy nhảy Giang Ninh Hy và Thẩm Ân Nặc bước vào sân khấu, La Mặc vốn đang mất tập trung liền nở một nụ cười kỳ lạ.

Có cảm giác như thể một tên đầu gấu học đường đang nhìn hai hoa khôi của lớp bước vào vậy!

Phải nói rằng cả Giang Ninh Hy lẫn Thẩm Ân Nặc đều là những người phụ nữ vô cùng quyến rũ.

Hai đôi chân trắng nõn kia không chỉ sải bước trên sân khấu, mà còn bước thẳng vào trái tim của khán giả.

"Thật xinh đẹp mà!"

Tất cả các thực tập sinh trong khán phòng bắt đầu đứng dậy reo hò và vỗ tay.

Người tiếp theo bước vào là cố vấn âm nhạc Ngụy Nhiễm và rapper kỳ cựu Lý Ca.

Có rất nhiều fan hâm mộ của hai người này có mặt tại hiện trường, nhưng đến chính các fan cũng không biết đây là mơ hay thực nữa.

Cuối cùng, siêu sao đẳng cấp diva Từ Sơ Tĩnh một mình tiến vào hội trường, toàn bộ hội trường như bùng nổ!

Cô ấy quá xinh đẹp và có sức hút rất mạnh mẽ.

Đây là lần đầu tiên các thực tập sinh được tận mắt nhìn thấy Từ Sơ Tĩnh và họ ngay lập tức hiểu tại sao nhiều fan nam của Từ Sơ Tĩnh thường nói:

"Tỷ tỷ xinh đẹp ơi, tỷ muốn làm gì em cũng được~!Moa Moa"

Chị chính là đỉnh cao trong chuỗi thức ăn đó.

Sau khi năm cố vấn ngồi vào hàng ghế đầu, buổi ghi hình sân khấu đầu tiên của "Thực tập sinh thần tượng" chính thức bắt đầu. Các thí sinh sẽ lần lượt lên sân khấu và trình diễn tiết mục đầu tiên của mình.

Lúc này, năm vị cố vấn đều có bài phát biểu ngắn gọn. Giọng nói của Giang Ninh Hy lạnh lùng, giọng nói của Thẩm Ân Nặc ngọt ngào, giọng nói của Từ Sơ Tĩnh lại bá đạo.

Giọng của Ngụy Nhiễm và Lý Ca... thì thôi bỏ đi.

Từ Sơ Tĩnh cầm micro, nhìn vào thông tin trên bàn rồi nói: "Tiếp theo, mời thực tập sinh đầu tiên lên sân khấu biểu diễn."

"Đồng Thư."

Vừa nghe tên Đồng Thư, La Mặc liền mỉm cười.

Bởi vì Đồng Thư đang ngồi bên cạnh anh, toàn thân cậu chàng đều run rẩy.

Thứ tự biểu diễn được chương trình sắp xếp mà không thông báo cho bất kỳ thí sinh nào. Điều mà chương trình muốn là phản ứng ngay tại chỗ của các thí sinh.

Thấy Đồng Thư căng thẳng như vậy, La Mặc giơ bàn tay to lên, vỗ mạnh vào lưng cậu ta.

"Bùm!"

Đồng Thư lập tức sửng sốt, vẻ mặt lộ rõ ​​sự kinh ngạc: "Mình bị đánh á!"

Đồng Thư cảm thấy lưng đau rát: "Mình mà lại bị đánh!"

La Mặc cười thản nhiên: "Đừng lo lắng."

Đồng Thư khẽ co người lại, đầu óc trống rỗng, nhưng không hiểu sao, cậu lại không thấy lo lắng nữa.

Sau khi bước lên sân khấu, Đồng Thư đã hát một bài hát mang đậm chất sinh viên.

Đánh giá trong lòng của La Mặc cũng gần giống như đánh giá của giáo viên âm nhạc Ngụy Nhiễm.

Ngụy Nhiễm nói: "Giọng hát rất tốt, phong cách hát không đòi hỏi quá nhiều kỹ thuật nên rất dễ nghe. Có cố vấn nào muốn kiểm tra thêm không?"

Anh ta có vẻ khá thích Đồng Thư và thậm chí còn chủ động yêu cầu kiểm tra thêm. Nếu có thêm một bài kiểm tra, điều đó có nghĩa là bạn có thể biểu diễn hai tiết mục, đồng nghĩa với việc có nhiều người chú ý hơn.

Kết quả là, ý tốt của Ngụy Nhiễm lại phản tác dụng. Đồng Thư không thể hát rap mà kỹ năng nhảy của Đồng Thư còn tệ hơn cả nhóm nhạc trong quán bar. Cậu chàng vặn vẹo như một con giòi, thậm chí còn không thể thực hiện một vài động tác đơn giản.

Cuối cùng, Ngụy Nhiễm cười không mấy tử tế, thậm chí còn cười thành tiếng.

"Dễ thương quá." Đây là bình luận duy nhất anh ta có thể đưa ra để giữ thể diện.

Cuối cùng, Đồng Thư với khuôn mặt đỏ bừng đã nhận được điểm C từ ban cố vấn.

Kết thúc phần biểu diễn, cậu chàng ngồi dựa vào ghế, đầu cúi xuống, vẫn cảm thấy ngượng ngùng sau khi nhảy.

Khi thấy La Mặc đang mỉm cười nhìn mình, cậu lập tức cảm thấy bớt xấu hổ hơn. Nhưng sợ bị La Mặc đánh lần nữa, cậu ta nhanh chóng ngồi ngay ngắn, mắt nhìn thẳng không dám liếc ngang.

Đồng thời, cậu ta cũng thắc mắc: "Tại sao anh La lại không hề căng thẳng?"

Đồng Thư cảm thấy anh trai ngồi bên cạnh mình là người thoải mái nhất trong số những thực tập sinh ở đây.

"Anh ấy thực sự đến đây để cho đủ số thôi à?" Đồng Thư nghĩ.

Tiếp theo, các thí sinh lần lượt bước lên sân khấu, bầu không khí dần trở nên căng thẳng.

Các thực tập sinh bắt đầu nhận ra rằng tiêu chuẩn đánh giá của các cố vấn cao hơn họ nghĩ.

Cho đến nay, chưa có thí sinh nào vào lớp A, mới chỉ có 3 thí sinh vào lớp B!

Phần lớn thí sinh đánh giá bản thân quá cao, kết quả đánh giá từ ban cố vấn thấp hơn nhiều.

Cảm giác như bị đánh vào mặt vậy!

Là "Đại diện nhà sản xuất quốc dân", Từ Sơ Tĩnh chưa bao giờ cười. Cô ấy cầm micro với vẻ mặt vô cảm và tiếp tục: "Xin chào mừng thực tập sinh tiếp theo..."

Kỳ lạ thay, trước khi đọc tên, Từ Sơ Tĩnh dừng lại vài giây.

"La Mặc." Cô ấy gọi to cái tên đó.

Từ Sơ Tĩnh lại nghĩ đến giấc mơ kia, nghĩ đến bàn tay to lớn vuốt ve con mèo.

Không ai biết rằng đôi chân dài thẳng dưới gầm bàn, và cả khuôn mặt lạnh lùng của cô, đang khẽ run.

La Mặc bước lên sân khấu với vẻ mặt thoải mái.

Lý Ca, giáo viên dạy rap đeo một sợi dây chuyền vàng lớn, nhìn thấy La Mặc mặc áo sơ mi ngắn tay và quần đùi, không hiểu sao lại cảm thấy rất thích La Mặc. Anh ấy hỏi: "Bạn sẽ mang đến chương trình tiết mục gì?"

"Chơi nhạc cụ và hát ạ." La Mặc đáp.

Nghe vậy, cố vấn âm nhạc Ngụy Nhiễm tò mò nhìn anh, sau đó cúi đầu, nhìn xuống bản thông tin cá nhân của La Mặc.

Không lâu sau, anh ta không nhịn được mà đọc to thông tin lên, sự chú ý của khán giả lại một lần nữa tập trung vào chàng trai trẻ mặc áo sơ mi trắng ngắn tay trên sân khấu.

Bởi vì ba dòng chữ được viết bên dưới tên bài hát mà Ngụy Nhiễm đọc là:

"Lời bài hát: La Mặc."

"Nhạc sĩ: La Mặc."

"Ca sĩ: La Mặc."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc