Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đội La Mặc bước lên sân khấu, chỉ tổng duyệt một lần.
Yêu cầu của anh đối với bốn thực tập sinh còn lại trong đội là: không được mắc lỗi. Còn đối với Đồng Thư và chính mình thì phải khiến khán giả kinh ngạc.
Xem xét tổng thể buổi tổng duyệt vừa rồi, La Mặc thấy đã đạt đến tiêu chuẩn lý tưởng trong lòng mình.
Nhân viên tổ đạo cụ và phục trang đều rất có trách nhiệm, đã làm ra những bộ cổ phục không quá cầu kỳ theo đúng yêu cầu của La Mặc.
Chính xác mà nói, kiểu trang phục này khá giống loại mà anh thường mặc khi nhảy những bài múa cổ truyền.
Theo sắp xếp của La Mặc, Đồng Thư là center, nên được mặc đồ đỏ.
Bài "Cá lớn" là ca khúc trong phim hoạt hình "Đại Ngư Hải Đường", mà poster của phim đã để lại cho La Mặc ấn tượng rất sâu sắc. Con cá lớn trong poster có màu đỏ, nhìn rất có cảm xúc.
Về phần bộ phim này, đánh giá của khán giả có phần đối lập. Riêng La Mặc thì không nói là thích, cũng chẳng phải không thích, chỉ đơn giản là xem xong một cách bình thản.
Nhưng ca khúc và poster, lại rất hợp gu của anh.
Ngoài Đồng Thư, cả năm người còn lại đều mặc đồ trắng. Tuy nhiên, La Mặc là đội trưởng nên vẫn có sự khác biệt nhất định so với các thành viên còn lại.
Khoác lên mình bộ cổ phục, khí chất của La Mặc thay đổi hẳn.
Người học múa cổ điển vốn đã có dáng vẻ thẳng tắp, mà loại trang phục này lại ôm sát cơ thể, khiến đường nét cơ thể và vóc dáng lộ rõ.
Anh không phải kiểu người cường tráng, nhưng phần cơ ngực và cơ bụng vẫn rất thu hút.
Vai rộng, eo thon, chân dài.
Chỉ cần anh đứng im trên sân khấu cũng đủ làm khán giả đổ gục.
La Mặc vỗ tay, nói với các đồng đội: "Được rồi, hôm nay mọi người cứ thoải mái nghỉ ngơi, ngủ một giấc thật ngon."
"Ngày mai lên sân khấu, cứ thẳng tay mà đánh bại họ luôn!" Anh cười nói.
Cả nhóm gật đầu, vừa căng thẳng vừa phấn khích.
Theo thể lệ của chương trình, buổi công diễn vào ngày mai sẽ hoàn toàn do khán giả tại hiện trường bỏ phiếu quyết định.
Ngay cả giám khảo cũng chỉ có quyền nhận xét. Trước khi khán giả bỏ phiếu, họ có thể đưa ra đánh giá và dẫn dắt một phần cảm xúc của người xem.
Hạng mục sáng tạo có tổng cộng 3 đội. Đội nào có lượt bình chọn cao nhất, center và đội trưởng sẽ nhận được 200.000 điểm "bình chọn", các thành viên còn lại được 100.000 điểm.
Đội xếp thứ hai, center và đội trưởng nhận 100.000 điểm, các thành viên khác là 50.000 điểm.
Đội cuối bảng, tất cả thành viên trong đội đều trắng tay.
Điểm "bình chọn" sẽ trực tiếp quyết định ai ở lại, ai bị loại. Một tuần sau khi buổi công diễn được phát sóng, những người đứng cuối bảng xếp hạng sẽ bị loại trực tiếp.
Trước đó như đã nói, đội của La Mặc không có nổi một người lớp B, thậm chí còn có cả thực tập sinh lớp F.
Điều này đồng nghĩa với việc những anh chàng này từng có màn thể hiện không mấy ấn tượng ở sân khấu đầu tiên.
Và họ thực sự rất cần những phiếu bầu này, để tiếp tục nuôi dưỡng giấc mơ của mình!
...
Ở một góc khác, gương mặt Kỷ Khang Đông và Mạnh Dương Quang trông chẳng vui vẻ gì, rõ ràng đang mang tâm trạng không tốt.
Hai người đi vào nhà vệ sinh, tránh khỏi tầm quay của ống kính, rồi hạ giọng trò chuyện ngắn.
"Thằng La Mặc đó, vừa nãy dám thẳng thừng làm ngơ tao." Mạnh Dương Quang vừa rửa mặt vừa lẩm bẩm.
Chưa đến hai mươi tuổi, cậu ta đang ở cái tuổi bốc đồng nhất.
"Ờ, nhìn dáng vẻ anh ta lúc đó, rõ ràng là chẳng coi mày ra gì rồi." Kỷ Khang Đông bật chế độ cà khịa thằng bạn thân.
"Mày mới là đội trưởng cơ mà, mày cũng chẳng hơn gì tao đâu!" Mạnh Dương Quang bật lại không chút nể nang.
"Thôi, cứ để anh ta vênh váo thêm tí nữa cũng được." Kỷ Khang Đông vỗ vai cậu ta, tiện tay lau khô nước trên tay.
Mạnh Dương Quang đẩy anh chàng một cái, nhân tiện cũng lau tay mình, rồi nói gọn lỏn: "Cút."
Kỷ Khang Đông nhún vai, nói:"Lần công diễn đầu tiên này, trong 500 khán giả chắc chắn sẽ có fan của tao và Thẩm Minh Lưu. Đó là lợi thế lớn của tụi mình. Mấy phiếu này gần như nắm chắc rồi."
"Cộng thêm bài hát lần này nữa... mày thấy rồi đấy, tụi mình biểu diễn quá chất luôn!" Kỷ Khang Đông tự tin thấy rõ.
Mạnh Dương Quang gật đầu, không nói thêm gì.
Kỷ Khang Đông cười cười: "Nghĩ thoáng lên chút đi, mày nghĩ thử coi, nếu ba đứa mình: mày, tao với Minh Lưu cùng lọt vào top 9, rồi La Mặc cũng vào được top 9, thì sau này biết đâu sẽ debut chung nhóm, thành đồng đội với nhau đó, rộng lượng chút đi."
"Là tại người thua không phải mày thôi, nhìn lại bộ đồ mày đang mặc đi." Mạnh Dương Quang liếc nhìn bộ đồ lớp A trên người Kỷ Khang Đông, mặt tối sầm lại.
"Ha, Tiểu Mạnh à, tao nói trước nha, dù lần công diễn này tụi mình có thua anh ta đi nữa, tao cũng không nhỏ nhen như mày đâu." Kỷ Khang Đông bổ sung: "Chỉ tiếc là... tụi mình sẽ không thua."
...
Đêm trước buổi công diễn, rất nhiều thực tập sinh trằn trọc, chẳng ngủ được.
Còn La Mặc thì vừa chạm gối đã ngủ như chết.
Kiếp trước anh bị mất ngủ triền miên, thường xuyên mộng mị, giấc ngủ rất kém, chỉ một tiếng động nhỏ cũng khiến anh tỉnh giấc. Bạch Bạch con mèo chân ngắn trắng muốt kia mỗi lần nhảy lên liếm mặt là anh tỉnh lại ngay.
Nhưng giờ thì không còn bị như thế nữa, lòng dạ cũng thoáng hơn, bớt lo âu hơn, cảm giác khí chất thiếu niên trong anh dường như cũng rõ nét hơn so với lúc ở Trái Đất.
Dù gì đây cũng là hai linh hồn hợp nhất, ảnh hưởng qua lại là điều tất yếu.
Sau một giấc ngủ ngon lành, La Mặc dậy sớm luyện thanh, rồi hít đất một lúc, tắm rửa xong xuôi, anh thay bộ đồ lớp A rồi mới tới nhà ăn ăn sáng.
Không khí hôm nay chia làm hai thái cực rõ rệt. Có người cực kỳ hưng phấn, cũng có kẻ căng thẳng đến mức rối bời.
Tới sát giờ công diễn, Đồng Thư vốn đang phấn khích, giờ lại chuyển sang hồi hộp.
Đón chào cậu, là cái khay ăn chưa rửa của La Mặc, kèm theo một cái vỗ vai mạnh đến nảy người.
Sau khi uống sạch phần sữa chua của Đồng Thư, La Mặc cảm thấy trạng thái lúc này của mình đã đạt tới đỉnh cao.
Công tác chuẩn bị cho công diễn đã bước vào giai đoạn cuối, đến chiều, năm trăm khán giả cũng lần lượt bước vào khán phòng.
Phần thi hát và thi nhảy sẽ diễn ra trước, sân khấu "Sáng tạo" được xếp cuối cùng.
Phòng chờ có livestream, các thí sinh có thể xem trực tiếp sân khấu thông qua màn hình lớn gắn trên tường.
Năm vị huấn luyện viên ngôi sao đã bước vào sân khấu từ trước.
Thiên hậu Từ Sơ Tĩnh sau một thời gian vắng bóng đã quay trở lại chương trình, quả thật là xinh đẹp chói lóa vô cùng.
Hôm nay cô mặc một bộ sườn xám, hai nữ thần tượng khác cũng vậy.
Về khí chất, Giang Ninh Hy và Thẩm Ân Nặc đi sau cô hoàn toàn không thể sánh bằng.
Tuy vậy, khí chất thiếu nữ tràn đầy sức sống của họ vẫn vô cùng cuốn hút.
Còn vẻ đẹp thành thục, trưởng thành của Từ Sơ Tĩnh lại là một tầng hương sắc khác.
Điều này cũng khiến cho Nguỵ Nhiễm và Lý Ca vốn có ngoại hình không mấy nổi bật càng trở nên mờ nhạt. Nguỵ Nhiễm nhìn như vệ sĩ, còn Lý Ca đeo kính đen thì chẳng khác nào vệ sĩ... bị mù.
Năm trăm khán giả tại hiện trường bắt đầu la hét phấn khích.
Chương trình tiếp tục theo đúng trình tự, sau phần mở màn và lời cảm ơn các nhà tài trợ, nhóm thực tập sinh đầu tiên đã lên sân khấu.
Như thường lệ, La Mặc ngồi trong phòng chờ bắt đầu... mất tập trung. Chỉ khi camera lia qua Từ Sơ Tĩnh và hai nữ idol thì anh mới chịu chăm chú nhìn một chút.
"Sườn xám đúng là đẹp thật." La Mặc thầm cảm thán.
Dĩ nhiên, anh cũng hiểu bộ đồ này yêu cầu cao như thế nào với vóc dáng.
Những người có đôi chân dài, eo thon, hông nở, mông đầy mặc vào là đẹp khỏi chê.
Mà bộ sườn xám này khi bước đi, do tà váy hẹp nên còn tạo hiệu ứng xoay hông nhẹ nhàng, càng nhìn càng mê.
Nhìn lại mấy chục thằng thực tập sinh nam đang ngồi trong phòng chờ, La Mặc chỉ biết thở dài một tiếng, mong rằng số cặp đôi đồng tính nảy sinh trong chương trình này đừng quá nhiều...
Từng nhóm một lên sân khấu, từng nhóm một kết thúc phần biểu diễn của mình.
Thẩm Minh Lưu đúng như kỳ vọng, dẫn dắt đội của mình giành hạng nhất ở phần thi nhảy, bên dưới khán đài có không ít fan cầm đèn cổ vũ.
Giữa đám đông, các fan gào thét, reo hò, cổ vũ không ngừng.
Thẩm Minh Lưu còn hướng về fan tạo dáng trái tim.
Hành động đó khiến những cô gái trẻ tuổi hạnh phúc đến mức... như trúng mũi tên của thần tình yêu, trái tim tan chảy, cười đến mức khép không nổi miệng.
Thời gian cứ thế trôi qua, La Mặc ngồi đến tê cả chân, cuối cùng cũng tới phần thi Sáng tạo.
Nhóm đầu tiên của hạng mục này biểu diễn phải nói là cực kỳ tệ.
Sân khấu đang náo nhiệt nhờ các tiết mục hát nhảy trước đó bỗng chốc chùng xuống, trở nên gượng gạo.
Bài hát thì tệ đến mức không thể nghe nổi!
Còn bài hát của Kỷ Khang Đông và Mạnh Dương Quang thì khiến La Mặc hơi gật gù.
"Bài hát này ổn đấy!" La Mặc thầm đánh giá.
Chỉ là... không hiểu sao, anh lại cảm thấy ca khúc này hợp với ca sĩ nữ hoặc nhóm nhạc nữ hơn là nhóm nhạc nam.
"Khởi động chút đi, lát nữa tới lượt nhóm mình rồi." La Mặc quay sang nhắc nhở Đồng Thư và các thành viên khác trong đội.
Mọi người đều gật đầu, sau đó theo sự hướng dẫn của nhân viên, cùng La Mặc bước lên sân khấu.
Sau khi lên sân khấu, theo đúng quy định, La Mặc, với vai trò đội trưởng, đứng ra giới thiệu nhóm với khán giả.
Khác với những đội khác luôn cố làm màu, giới thiệu dài dòng loằng ngoằng, đội La Mặc chọn phong cách đơn giản, gọn gàng nhất có thể.
"Chào các nhà sản xuất quốc dân, tôi là đội trưởng của đội Vô Danh. Tên tôi là La Mặc."
"Vô Danh" chính là cái tên mà anh tự đặt cho đội mình.
Điều khiến La Mặc không ngờ là trong số năm trăm khán giả dưới sân, lại có cả "fan" của mình!
Ngay khi anh vừa dứt lời giới thiệu, liền có một giọng hét cực to vang lên dưới khán đài: "La Mặc! Tăng ca đi!"
Tiếng hét ấy khiến La Mặc giật bắn cả người, như thể có chủ nợ bất ngờ tìm đến cửa mà còn là nợ tình cảm mới chết.
Cô nàng hét to vừa dứt lời, cô gái đứng cạnh liền kéo nhẹ áo cô ta, ghé tai hỏi nhỏ:
"Chị là người của hội Mặc Sinh Nhân hả?"
Cô gái giọng to gật đầu cái rụp: "Thì sao?"
"Có sao chứ! Chị là người bản địa à? Đi phương tiện gì tới đây?"
"Người địa phương, đi tàu điện ngầm tới."
"Thế là lộ rồi còn gì! Không được hét to đâu, chị làm lộ thân phận rồi, lại phản tổ chức nữa! Tụi mình hội Mặc Sinh Nhân đã thỏa thuận rõ ràng là ủng hộ La Mặc thì không được tiêu quá 1 tệ! Vé tàu điện ngầm của chị đã vi phạm quy tắc nghiêm trọng rồi đấy!"
"Người ta theo idol là để giúp ảnh bước đi trên con đường trải đầy hoa, tụi mình theo là để La Mặc bước đi trên con đường tăng ca!"
Hai cô gái nhìn nhau, nghiêm túc gật đầu.
Hội Mặc Sinh Nhân hoạt động theo tiêu chí: theo đuổi idol kiểu tiết kiệm, tận hưởng niềm vui đơn giản, không cần tiêu tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



