Nghe vậy, năm anh chàng còn lại liếc nhau đầy hoang mang: "C vị á? Tụi em đã đủ tuổi đâu anh?"
Nhóm của La Mặc là ít người nhất, lại toàn ở lớp C, D, F.
Nhìn qua "anh A" như La Mặc thì còn ai dám hó hé.
"Em không có..." Đồng Thư vừa mở miệng đã bị ngắt lời.
"Không có cái gì? Định để người khác xung phong rồi cậu tung chiêu trâu chậm uống nước đục mà sâu à?"
"Không... em..." Đồng Thư nhỏ giọng định giải thích.
"Em đúng là như vậy còn gì!" La Mặc khoanh tay, rướn cằm, nhướng mày lên như bố tra khảo con.
Đồng Thư suýt khóc đến nơi: "Ơ... em... anh...".
Không quan tâm nữa, La Mặc tuyên bố: "Không ai muốn giành C vị đúng không? Vậy thì quyết định luôn. Lần công diễn đầu tiên, C vị là Đồng Thư. Cả đội vỗ tay!"
Nói xong anh vỗ tay cái rào, làm như đang trao giải Oscar vậy đó.
Cả đội đơ toàn tập. Mà ngơ nhất là Đồng Thư.
Phải mất mấy giây, cậu mới lắp bắp: "Cảm... cảm ơn anh Mặc..."
La Mặc lườm cậu, mỉm cười nói: "Cảm ơn cái gì? Lo mà quý trọng đó!"
Đồng Thư đỏ bừng mặt: "Em nhất định sẽ không làm mọi người thất vọng!"
La Mặc xua tay: "À, anh không nói về C vị đâu.".
"Anh nói là lo mà quý trọng cơ hội được hát chùa bài của anh đi. Chứ khi chương trình kết thúc, em mà còn muốn đứng trên sân khấu hát nhạc của anh thì... chuẩn bị tiền trước nha em trai."
La Mặc vừa nói vừa xoa tay như đang thu phí bản quyền.
Đồng thời, lời nói của La Mặc chẳng khác gì một tín hiệu gửi đến mọi người:"Việc sáng tác của nhóm chúng ta, cơ bản đều do một mình tôi đảm nhiệm."
Bài hát là tôi viết, bản quyền cũng thuộc về tôi.
Điều đáng ngạc nhiên là, không ai trong nhóm có ý kiến phản đối.
Nói xong, La Mặc nhìn Đồng Thư – người đang không thốt nên lời, rồi bảo: "Nhưng mà, để em làm C vị, anh có một yêu cầu. Mong là em làm được."
"Hả?" Đồng Thư ngẩng đầu, nhìn về phía đàn anh dẫn dắt mình.
La Mặc xoa cằm, quan sát Đồng Thư từ trên xuống dưới. Một lúc lâu sau, ánh mắt anh mới dừng lại, nghiêm túc nói: "Thể hiện ra giọng hát thật sự, thoải mái nhất của em đi, đừng che giấu nữa."
Đồng Thư bắt gặp ánh nhìn của La Mặc, bất giác cảm thấy bản thân đã bị nhìn thấu. Sống lưng cậu lạnh toát, nhưng nội tâm lại bị chấn động dữ dội.
"Anh... anh nhận ra rồi à?" Đồng Thư tròn mắt kinh ngạc.
Phải biết rằng, đến cả huấn luyện viên âm nhạc như thầy Ngụy Nhiễm cũng chưa từng nhắc đến. Sau buổi biểu diễn đầu tiên, cố vấn Ngụy chỉ khen rằng chất giọng của Đồng Thư rất hay, rất thu hút.
Cậu thật sự không hiểu, làm sao anh Mặc lại nhận ra được.
Chẳng lẽ... ở một số phương diện anh Mặc còn nhạy bén hơn cả thầy Ngụy Nhiễm?
"Chuyện đó để lát nữa ăn cơm rồi nói." La Mặc không tiếp tục chủ đề, chỉ bảo: "Giờ báo danh sách trước đã."
Nửa tiếng sau, chín tổ đều lần lượt nộp danh sách lên.
Sở dĩ mất nhiều thời gian như vậy là vì có vài tổ nảy sinh tranh chấp do có nhiều người cùng muốn vị trí center. Vậy là lại phải cãi cọ, thi đấu, rồi bỏ phiếu.
Trong chín tổ, người giành được vị trí C cho màn công diễn đầu tiên, gần như đều đến từ lớp A và B. Chỉ có duy nhất một người đến từ lớp C, đó là Đồng Thư.
Chính vì vậy, lúc danh sách được công bố, mọi ánh mắt và ống kính máy quay đều đổ dồn về phía Đồng Thư.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, Đồng Thư đã cảm nhận được áp lực nặng nề của C vị.
La Mặc lại vỗ mạnh vai cậu lần nữa, cú vỗ vẫn mạnh đến mức tưởng như muốn đánh gãy cả bả vai Đồng Thư.
La Mặc nói, giọng mang theo vẻ thiếu kiên nhẫn:
"Ra dáng chút đi. Đừng sợ, cũng đừng căng thẳng. Muốn đội vương miện thì phải chịu được sức nặng của nó."
"Muốn đội vương miện thì phải chịu được sức nặng của nó..." Đồng Thư lặp đi lặp lại câu nói này– một câu danh ngôn chưa từng tồn tại ở thế giới này.
Trong khi đó, Ngụy Nhiễm và mấy huấn luyện viên khác tụm lại thì thầm với nhau, cười cười: "Cậu La Mặc này cũng thông minh thật. Cậu ta nắm toàn quyền quyết định, nhưng khi lên sân khấu thì lại biết tạo cơ hội tỏa sáng cho các thành viên khác. Như vậy mới giữ được sự gắn kết trong đội."
Nhưng thực ra, La Mặc không tính toán nhiều đến thế.
Anh chỉ muốn tặng cho cậu thiếu niên rụt rè ấy một "bộ cánh" hoàn toàn khác biệt, chỉ vậy mà thôi.
...
Buổi sáng trôi qua rất nhanh, bữa trưa được mong chờ cuối cùng cũng đến.
Đám thực tập sinh đều còn rất trẻ, ai nấy đều là dân "chuyên ăn", thậm chí có người dậy thì chậm, đã cao hơn mét tám mà vẫn còn tiếp tục phát triển.
Khi ăn cơm, La Mặc và Đồng Thư ngồi chung một bàn nhỏ chỉ đủ cho hai người.
Vừa gặm thịt vừa liếc nhìn Đồng Thư, La Mặc hỏi với giọng thản nhiên:
"Sao lại cố ý hạ thấp giọng xuống? Cảm thấy như vậy nghe mới ngầu à?"
"Không... không phải vậy." Đồng Thư vội vàng nuốt cơm, biết rõ anh Mặc đã phát hiện ra vấn đề của mình.
"Thế vì sao?" La Mặc tiếp tục hỏi.
"Bởi vì... trước kia có rất nhiều người nói giọng hát của em nghe... giống con gái." Đồng Thư cúi gằm mặt, dùng đũa đảo qua đảo lại cơm trong bát, dường như đang hồi tưởng chuyện cũ.
Thực ra, La Mặc nhờ quan hệ thân thiết với đội ngũ chương trình đã từng hỏi thăm về lý lịch cơ bản của Đồng Thư.
Đồng Thư là một đứa trẻ nông thôn, cha mẹ mất sớm, được bà nội nuôi lớn. Sau này vô tình nổi tiếng trên mạng nhờ mấy clip ngắn, nên mới có chút tiếng tăm, thành một dạng hot boy mạng.
Nhưng vì không có công ty quản lý nên rất khó biến độ nổi tiếng thành thu nhập, không kiếm được hợp đồng quảng cáo hay các nguồn thu khác, thành ra cậu cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền.
Hai bộ đồ biểu diễn cậu mặc đều là do bà nội may cho. Không biết bà nội lấy đâu ra một quyển tạp chí thời trang cũ, gọi mấy bà cụ trong làng đến may giúp theo mẫu.
Mấy bà cụ tuổi hơn bảy mươi, cẩn thận may vá từng đường kim mũi chỉ.
"Mình làm sao dám mặc bộ đồ đó."
La Mặc thì thầm: "May mà lúc em ấy muốn cho mình mượn đồ, mình đã từ chối."
Lúc này đây, nghe Đồng Thư nói, La Mặc cũng đã hiểu ra phần nào.
Đồng Thư mới chỉ vừa tròn mười tám, và cậu ấy thay đổi cách hát như vậy chắc cũng được một thời gian rồi.
Một thằng con trai đang tuổi dậy thì, mà bị nói là "ẻo lả", sao mà chịu nổi?
Giọng hát thật của cậu ấy vốn thiên về chất giọng nữ, nếu cậu ấy thực sự bung hết khả năng thì đúng là "nam nữ khó phân".
Chỉ nghe giọng thôi, chẳng thể biết người hát là nam hay nữ.
Điều đó làm La Mặc nhớ đến một người.
Và cũng chính vì cảm giác giọng hát của Đồng Thư rất giống với một ca sĩ ở Trái Đất – chỉ là còn bị nén lại, chưa buông lơi hoàn toàn nên La Mặc mới phát hiện ra.
La Mặc ăn như vũ bão, quét sạch đồ ăn trên khay rồi nói: "Lát nữa về, hát cho anh nghe một đoạn."
Sau đó, anh đẩy khay về phía Đồng Thư, ngồi khoanh tay chờ đợi như đại ca chờ đàn em phục vụ.
Đồng Thư vội vàng tăng tốc ăn uống, vừa nhai vừa lúng búng nói: "Em... em ăn xong liền. Ăn xong em đi rửa ngay."
La Mặc cười sảng khoái, cảm thấy cậu nhóc này thật sự rất thú vị.
"Này, sau này em chịu khó một chút, anh mới đặc biệt chiếu cố em, hiểu chưa?" La Mặc khoanh tay, nhướng mày dặn dò.
Đồng Thư gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, hoàn toàn đã bị "thuần hóa" thành đàn em của La Mặc.
Sau bữa ăn, không ít thực tập sinh len lén nhìn về phía bồn rửa – nơi Đồng Thư đang rửa hai bộ bát đũa còn La Mặc thì đứng bên cạnh, ngậm hai ống hút, độc chiếm hai chai sữa chua.
"Người gì mà... quá đáng thật đấy!" Có người không nhịn được thì thầm.
Nhưng nhân vật chính, Đồng Thư lại chẳng tỏ vẻ khó chịu chút nào. Khi La Mặc phong độ ném vỏ hai chai sữa chua vào thùng rác, quay người bỏ đi, cậu lập tức lật đật chạy theo sau như một cơn gió.
Cứ như cái bóng theo sau La Mặc vậy.
...
Ở một nơi khác, ngôi sao nổi tiếng Từ Sơ Tĩnh, trong trang phục giản dị, bước vào một căn phòng.
Bên trong, một người phụ nữ toát lên vẻ tri thức đang ngồi chờ cô, đeo kính gọng vàng, mặc áo sơ mi trắng và chân váy công sở.
Người phụ nữ ấy chính là bác sĩ tâm lý mà Từ Sơ Tĩnh hẹn gặp hôm nay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



