Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước cửa phòng ký túc của La Mặc, hai nữ idol nổi tiếng đang khoanh tay nhìn nhau chằm chằm, ánh mắt cảnh giác.
Trong đầu họ hiện lên cùng một câu hỏi: "Cô nàng này đến tìm La Mặc làm gì?"
Cả hai đều cảm nhận được từ đối phương một mùi vị rất đặc biệt: mùi nguy hiểm.
Còn Thẩm Minh Lưu và Kỷ Khang Đông ở phía sau thì đưa mắt nhìn nhau, rồi đồng thời thấy được trong ánh mắt đối phương là một nỗi kinh ngạc và hoang mang.
Hai huấn luyện viên vũ đạo đều đến tìm La Mặc?
Còn kéo theo cả trợ lý? Chẳng lẽ là có chuyện gì quan trọng sao?
Thật ra, việc Giang Ninh Hy và Thẩm Ân Nặc mang theo trợ lý nữ chủ yếu là để tránh điều tiếng.
Nam nữ khác biệt, đặc biệt là trong ngành giải trí thì lại càng cần chú ý đến chuyện đó.
Mỗi thành viên của Aurora Girls đều được công ty sắp xếp một nữ trợ lý riêng.
Vì ông chủ của họ nổi tiếng là quản lý nhóm nhạc nam bằng... bạo lực, còn quản lý nhóm nhạc nữ bằng cả trái tim.
Ông ấy rất rõ ràng về cách tránh xa những phiền toái không cần thiết.
Huống hồ bây giờ, ông ấy còn phải quản lý con gái mình nữa!
Giới giải trí có thể loạn, nhưng con gái tôi thì không.
La Mặc nhìn hai nữ idol đang chắn trước cửa, bỗng dưng có cảm giác như mình vừa làm chuyện gì mờ ám, bị hai cô gái cùng lúc kéo tới tận nơi bắt gian.
Quan trọng hơn là hai cô gái này, còn là chị em thân thiết cơ đấy.
Anh bước đến trước cửa, hỏi: "Các vị huấn luyện viên đến tham quan ký túc xá lớp A à?"
Không chờ họ trả lời, La Mặc đã dùng chìa khóa trong tay mở cửa, rồi nói: "Mời vào, mời hai vị vào ngồi chơi một lát."
Phía sau, Thẩm Minh Lưu và Kỷ Khang Đông cố tình đi thật chậm, lóng ngóng mãi vẫn chưa mở được cửa, giờ thì đang vươn cổ lên, vểnh tai ra sức nghe ngóng.
"Rầm"
La Mặc đóng cửa ngay sau khi mọi người bước vào phòng.
Thẩm Minh Lưu và Kỷ Khang Đông sững người: "Tham quan thì tham quan, đóng cửa làm gì!? Phòng bọn tôi cũng có thể tham quan mà!"
Trong mắt La Mặc, một nam bốn nữ ở chung một phòng vẫn khá an toàn.
Mà thôi, cũng không hẳn là an toàn, con trai ra ngoài cũng cần biết cách bảo vệ bản thân.
Nhìn hai cô trợ lý với bắp tay rắn rỏi lộ rõ dưới áo thun ngắn tay, chắc không phải vệ sĩ nữ đấy chứ?
Lăn lộn bao năm, La Mặc hiểu rất rõ: trong giới giải trí, đàn ông cũng không thể chủ quan, càng không thể dễ dàng thỏa hiệp, nếu không rất dễ rơi vào cảnh bất đắc dĩ.
Thật sự là... bất đắc dĩ lắm luôn.
Lý do anh dám thoải mái như vậy, là vì trong ký túc xá của thí sinh có lắp camera, ghi lại những khoảnh khắc đời thường của họ.
Thành ra quay show thực tế cũng chẳng dễ chịu gì.
Hai vị cố vấn nữ bước vào phòng, liếc mắt quan sát một lượt rồi nói: "Điều kiện không tệ nhỉ."
Phòng ký túc xá của lớp A trông gần như phòng suite của khách sạn, rất rộng rãi, còn có khu tiếp khách riêng với sofa và bàn trà.
La Mặc ngẩng đầu nhìn các vị trí đặt camera xung quanh, phát hiện chúng vẫn chưa hoạt động, đang trong trạng thái tắt.
"Chắc là họ đã thông báo với tổ chương trình rồi." La Mặc thầm nghĩ.
Việc Giang Ninh Hy đến đây, La Mặc có thể đoán được đại khái.
Nhưng... Thẩm Ân Nặc đến làm gì?
Cùng lúc đó, anh cũng chẳng biết nên đối xử với Giang Ninh Hy thế nào.
Xem cô ấy là người yêu cũ... À không, là bạn cùng bàn cũ, hay là người xa lạ?
Chuyện tình cảm non nớt hồi cấp hai, chắc chắn Giang Ninh Hy không muốn nhắc lại, La Mặc cũng thấy nhẹ người, đỡ phải phiền phức.
"La Mặc, lâu rồi không gặp." Giang Ninh Hy chủ động mở lời.
Tín hiệu rất rõ ràng: sau này cứ xem nhau là bạn cũ lâu ngày gặp lại.
"Cũng mấy năm rồi." La Mặc đáp bâng quơ.
Cuộc trò chuyện giữa hai người khiến Thẩm Ân Nặc mù tịt.
"Hai người quen nhau à?" Cô chỉ tay vào cả hai.
Giang Ninh Hy gật đầu:"Bọn chị là bạn học cấp hai, từng ngồi cùng bàn một năm."
Cô cũng không phải tùy tiện tiết lộ, mà cô cho rằng giữa mình và La Mặc trong bài hát "Dịu dàng" đã đạt được một sự ăn ý ngầm.
Chuyện yêu đương cứ để trong lòng, còn chuyện từng là bạn cùng bàn thì cũng chẳng cần giấu giếm Tiểu Thẩm.
"Hả? Sao chị không nói sớm?" Thẩm Ân Nặc lập tức vỗ mạnh vào đùi Giang Ninh Hy.
La Mặc nhìn bắp đùi săn chắc kia rung lên, một lần nữa cảm thán: con gái đúng là thay đổi chóng mặt theo thời gian.
Hồi cấp hai gầy nhom như cây tre, giờ sao lại biến thành đôi chân đầy đặn, đùi tròn mông nở, bắp chân thon dài như vậy?
Giang Ninh Hy nhăn mặt vì đau, trừng mắt nhìn Thẩm Ân Nặc bằng ánh mắt cảnh cáo: "Đây không phải khách sạn, chú ý một chút đi."
Thẩm Ân Nặc lè lưỡi, "chậc" một tiếng rồi xấu hổ rút tay lại.
Cô nhìn Giang Ninh Hy, hỏi:
"Giang Giang, vậy chị đến đây tìm La Mặc ôn chuyện cũ à?"
Theo quy định của chương trình, thực tập sinh trong thời gian quay hình sẽ bị cách ly, không được dùng điện thoại.
Nên nếu Giang Ninh Hy không tự đến tìm La Mặc, thì họ cũng không thể liên lạc qua điện thoại di động được.
Giang Ninh Hy gật đầu, đáp: "Ừ, nhưng chị không hiểu là em đến tìm cậu ấy làm gì?"
Thẩm Ân Nặc phẩy tay: "Ài, em có việc muốn nói riêng với anh ấy thôi, hai người cứ ôn chuyện đi. La Mặc, anh kể cho em xem hồi cấp hai Giang Giang là người thế nào, em tò mò lắm!"
Thẩm Ân Nặc cố tình chuyển chủ đề.
Cô nghĩ đơn giản thôi: Giang Ninh Hy và La Mặc là bạn cũ, đến khi biết người bạn cũ này lén ký hợp đồng với công ty mình thì chắc sẽ bất ngờ lắm đây?
Hehe, dọa chết chị luôn.
Ai ngờ Giang Ninh Hy không chịu chơi theo, vẻ mặt lạnh nhạt, giọng cũng lạnh băng:
"Bọn chị ôn chuyện, sao phải để em ngồi bên cạnh nghe?"
Cả hai đều muốn đuổi đối phương đi.
Ánh mắt họ lại va vào nhau lần nữa, như đang nói thầm qua ánh nhìn: "Hay quá nhỉ, giờ có chuyện lại không thể nói trước mặt mình rồi?"
La Mặc nhìn hai nữ idol với phong cách hoàn toàn trái ngược đang giằng co không dứt, chỉ thấy đúng là tốn thời gian.
Anh còn định tắm cái cơ mà.
...
Kết cục, Giang Ninh Hy lặng lẽ liếc La Mặc một cái thật sâu, rồi dẫn theo trợ lý rời đi.
Cô cảm thấy giữa mình và La Mặc vẫn có chút ăn ý mơ hồ, hồi nãy trên sân khấu đã thể hiện khá rõ ràng, còn lần gặp này chỉ là để thể hiện thái độ.
"Lần sau tôi lại đến tìm cậu." Cô nói với La Mặc.
"Hả? Còn có lần sau à?" La Mặc thầm nghĩ.
Đợi Giang Ninh Hy đi rồi, Thẩm Ân Nặc lộ rõ nụ cười chiến thắng, vươn người duỗi lưng một cái.
Có những người, vì dáng dấp quá đẹp, nên làm gì cũng mang theo chút gợi cảm.
Dù gương mặt của Thẩm Ân Nực thiên về nét ngọt ngào, lại còn hơi trẻ con, nên tổng thể có phần nghiêng về kiểu trong sáng gợi cảm, nhưng vẫn rất thu hút ánh nhìn.
Đàn ông đúng là sinh vật kỳ quái, có thể hoa mắt với hiệu ứng thực tế 3D, nhưng tuyệt đối không mù đường cong 36D.
Thẩm Ân Nặc lại đánh giá La Mặc từ đầu đến chân một lượt, rồi hài lòng gật đầu.
"Anh là bạn học cũ của Giang Giang, em cũng không vòng vo nữa, vào thẳng vấn đề luôn nhé." Thẩm Ân Nặc nói tiếp: "Em đã xem hồ sơ của anh, anh chưa ký hợp đồng với công ty nào đúng không?"
La Mặc gật đầu, đây là thông tin công khai, ai cũng biết anh không có công ty, không có hậu thuẫn.
La Mặc đưa tay phải lên, ngón trỏ và ngón cái khẽ chạm vào nhau, đáp: "Ừ, dễ đoán lắm."
Thẩm Ân Nặc nhìn điệu bộ và vẻ mặt nhàn nhã kia của anh, bỗng nhiên nhận ra:"Anh trai này... hình như không dễ đối phó đâu nha!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



