"Gió thuộc về bầu trời.
Tôi mượn nó để thổi.
Nào ngờ thổi trúng nhân gian đầy khói lửa."
Trích "Trăm Năm Cô Đơn".
...
La Mặc nằm trên chiếc giường gỗ, khẽ than thở: "Cái giường này cứng quá."
Giờ phút này, anh không cử động được tay chân, đến cả đôi mắt cũng chẳng mở ra được, nhưng đầu óc thì lại cực kỳ tỉnh táo.
Cảm giác này... giống y như bị bóng đè vậy.
Anh không rõ tình trạng này đã kéo dài bao lâu, anh không cảm nhận được thời gian.
Mọi người chắc ai cũng từng trải qua cảm giác ấy, bạn mơ một giấc mơ dài dằng dặc, nhưng khi tỉnh dậy chỉ mới trôi qua mười phút.
Hoặc có lúc, bạn nghĩ mình chỉ chợp mắt một chút, vậy mà khi tỉnh dậy, đã cả tiếng đồng hồ trôi qua.
Nhưng trải nghiệm lần này của La Mặc thậm chí còn kỳ lạ hơn.
Anh mơ thấy mình sống cuộc sống của một chàng trai trẻ, 24 tuổi, cũng tên là La Mặc.
Giờ phút này, anh vẫn không thể xác định rõ là mình mơ thấy anh ta, hay là anh ta đang mơ thấy mình?
"Là Trang Chu mơ thấy mình hóa bướm, hay bướm đang mơ thành Trang Chu?"
Hai luồng ký ức cứ chồng chéo, đan xen trong đầu, rõ ràng và sống động đến kỳ lạ.
Điều duy nhất anh có thể chắc chắn là: đây không phải Trái Đất nơi anh từng sống, bởi vì... anh, ở Trái Đất, đã chết rồi.
La Mặc nghĩ thầm: "Mình xuyên không sao? Mình thành một người thực vật mất rồi."
Bởi vì khi không thể cử động, đến mắt cũng không mở được, thì khác nào người thực vật.
Sau khi chấp nhận sự thật rằng mình đã xuyên không, điều đầu tiên anh nghĩ đến là con mèo anh nuôi.
Đó là một con mèo trắng, chân ngắn, toàn thân trắng như tuyết, không đặt tên hẳn hoi, chỉ gọi thân mật là "Bạch Bạch".
Suy nghĩ ấy vừa loé lên, anh lập tức nhận ra: "Con mèo cũng đi theo mình rồi."
Ở Trái Đất, anh bị điện giật chết. Chết cùng với con mèo.
Ký ức cuối cùng của anh về con mèo ấy chính là hình ảnh nó giật mình nhảy dựng lên vì bị điện giật, nhìn vừa hài hước vừa đau lòng.
Ngoài con mèo ấy, La Mặc chẳng còn gì phải bận tâm.
Bởi hiện tại cơ thể vẫn chưa thể cử động, anh đành tận dụng thời gian để sắp xếp lại ký ức của hai cuộc đời: một trên Trái Đất, và một ở nơi đây.
Cảm giác này thật sự rất kỳ lạ.
La Mặc ở Trái Đất qua đời ở tuổi ba mươi. Nghề nghiệp: ngôi sao.
Chính xác hơn: là một thần tượng.
Tuổi thơ nghèo khó khiến anh bước chân vào giới giải trí như một cách phản kháng lại số phận.
Ban đầu, anh chỉ muốn tìm một công việc, kiếm sống qua ngày.
Một công ty mở đợt tuyển chọn thực tập sinh. Dù biết điều kiện khắc nghiệt, huấn luyện vất vả, lương bổng tầm thường nhưng ít ra vẫn được ăn no, có chỗ ở, không lo di chuyển nên anh đã đăng ký.
Anh vượt qua vòng tuyển chọn trở thành thực tập sinh ở vị trí cuối cùng. Và rồi trong hàng ngũ ấy, theo cơ chế cạnh tranh nội bộ, anh giành được một suất debut, một lần nữa cũng ở vị trí cuối cùng.
Ban đầu anh đứng cuối vì kém cỏi.
Sau đó, anh vẫn đứng cuối vì ngoại hình quá xấu.
Lúc thi tuyển, anh hầu như không biết gì về ca hát, vũ đạo hay rap.
Nhưng anh chơi bóng rổ cực giỏi nhờ chiều cao 1m83, thể lực vượt trội và năng khiếu thể thao bẩm sinh.
Sau khi làm thực tập sinh, anh mới phát hiện mình cũng có năng khiếu ca hát và vũ đạo lại thêm sự chăm chỉ của người từng trải qua đói nghèo, anh tiến bộ nhanh chóng. Từ con số 0, cuối cùng anh đã đứng đầu cả nhóm về năng lực chuyên môn.
Nhưng, ngoại hình vẫn là điểm trừ chí mạng.
Ban lãnh đạo công ty luôn xếp anh vào hàng ngũ ngôi sao "không có tương lai".
Bởi trong giới thần tượng, nhan sắc là tất cả.
Có những người chẳng cần làm gì, chỉ nháy mắt một cái cũng đủ khiến hàng trăm nghìn fan đổ rạp.
Còn La Mặc thì sao?
Fan của anh từng nói một câu để đời: "Nếu La Mặc không xấu, thì thật ra cũng... khá đẹp trai."
Dù có kỹ năng vững vàng, nhưng từ ngày debut, anh luôn bị công ty bỏ rơi, không được đầu tư tài nguyên, không được đẩy mạnh truyền thông.
Phần vì ngoại hình không hút fan, phần vì nhóm nhạc mà anh gia nhập chỉ là nhóm hạng ba, tài nguyên vốn đã ít ỏi, lại càng không đến lượt anh.
Điều nực cười là, dấu mốc đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của anh lại đến từ một chương trình giấu mặt.
Đó là "Masked Dancer".
Lúc ấy, anh cao 1m83, chân dài, tỉ lệ cơ thể hoàn mỹ. Mỗi lần giơ tay, cơ bụng 8 múi hiện rõ dưới lớp áo. Không cần lộ mặt anh vẫn khiến người xem phải rụng rời.
Sự nghiệp của anh bắt đầu khởi sắc từ đó.
Thực ra, sự cuốn hút của một người không chỉ ở gương mặt.
Nhưng, không có tài nguyên, không có máy quay lia đến, và ngoại hình không đủ bắt mắt thì bao nhiêu cuốn hút cũng trở nên vô dụng. La Mặc hiểu rất rõ điều đó.
Vì thế, khi cơ hội đến, anh nắm lấy nó một cách tuyệt vọng.
Giới giải trí lại có thêm một hình mẫu "soái ca xấu lạ".
Dù chưa từng thật sự nổi tiếng, lại từng trải qua nhiều thăng trầm do những toan tính và tranh đấu trong ngành, nhóm nhạc tan rã nhưng nếu nhìn lại, anh vẫn tự cho mình điểm cao vì những nỗ lực không ngừng.
Chỉ là... vẫn còn quá nhiều thỏa hiệp và tiếc nuối.
Giới giải trí, nếu không "hot" thì rất tự do: nửa đời lăn lộn, quay về vẫn chỉ là người bình thường.
Còn nếu "chạm là phỏng" thì cũng có được tự do ở mức độ nhất định: có tiếng nói, không dễ bị công ty hay giới tư bản thao túng.
La Mặc thì không phải ai trong số đó. Anh sống một cuộc đời rất thiếu tự do.
Anh tự nhủ: "Một cuộc đời mới, sống một kiểu khác thì sao nhỉ?" Liều một phen, biết đâu lại hay. Nếu không được thì... rút lui luôn cho nhẹ nợ!"
Hoặc là nổi tiếng và tự do, hoặc là giải nghệ và tự do!
Nghĩ lại thì, dường như ông trời thật sự muốn bù đắp cho anh. Cơ thể mới này đúng chuẩn đỉnh của chóp. Anh cao 1m82 kém 1cm so với hồi ở Trái Đất nhưng đổi lại, khuôn mặt gần như hoàn hảo. Dù đàn ông vốn rất để tâm đến từng centimet, nhưng La Mặc vẫn phải công nhận:
"Một centimet này đáng giá quá chừng! Với ngoại hình thế này, còn gì phải lo nữa?"
Theo ký ức được truyền vào đầu, La Mặc của thế giới này lớn lên trong một nền văn hóa rất giống Trái Đất. Từ nhỏ đã học hát hý kịch, khi vào đại học thì học múa cổ điển. Thật ra, cả hai lĩnh vực này có nhiều điểm tương đồng. Giống như Trái Đất, múa cổ điển xuất hiện từ những năm 1950, từng được gọi là "vũ đạo hý kịch". Sau này, theo thời gian, nó càng ngày càng phát triển, biến đổi phong phú hơn. Thầy dạy hý kịch và thầy dạy múa của La Mặc ở thế giới này đều là những nhân vật có danh tiếng.
La Mặc thầm nghĩ: "Xét trên một khía cạnh nào đó, mình đúng là một người may mắn."
Tuy nhiên, có điều gì đó không ổn, ký ức về ba năm gần nhất vô cùng mờ nhạt, khiến anh không thể xác định mình đang ở đâu, hay đã làm gì gần đây.
Đúng lúc này, anh phát hiện mình có thể cử động được.
Cảm giác tê liệt khi ngủ biến mất. Anh đột ngột mở mắt ra.
Trước mắt là một không gian tăm tối, chỉ có vài tia sáng lờ mờ khiến người ta khó mà phân biệt rõ ràng mọi thứ.
Trong ánh sáng mờ mịt, anh cố đếm số người xung quanh, nhất thời thấy choáng váng: "Trời ạ... Một trăm gã đàn ông trưởng thành ngủ chung một phòng."
Ký ức trở nên rõ nét hơn, và La Mặc bắt đầu hiểu ra tình hình: "Buồn cười thật, số phận đúng là thích trêu ngươi. Chả trách căn phòng này đầy máy quay như thế."
Đúng vậy, hiện tại anh đang ở phim trường ghi hình cho một chương trình tìm kiếm tài năng quy mô khổng lồ:
"Thực tập sinh thần tượng!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



