Mình bị thương nặng như vậy mà vẫn chưa chết sao? Nhưng mà, nếu trên đời này đã có ma quỷ tồn tại, vậy thì việc mình đại nạn không chết, cũng không phải là chuyện không thể chấp nhận được, đúng không?
Tùy rằng trước đó Tống Tu đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn muốn chết: “Cảm ơn! Anh đã cứu tôi, có cần tôi giúp gì không?”
“Anh cũng thức thời đấy, cũng đỡ cho tôi phải nhiều lời. Hình thái lúc trước của anh, còn có dáng vẻ hiện tại của tôi, hẳn là đã cho anh biết trên đời này có quỷ tồn tại rồi đúng không?”
“Đúng vậy.” Cho dù trước đây vẫn luôn không tin vào chuyện quỷ thần, nhưng hiện tại Tống Tu đã tin rồi. Hắn cũng đã nghĩ đến khả năng đây có thể là một giấc mơ, nhưng việc tin vào những điều trong mơ cũng rất bình thường mà phải không?
“Tôi là một con quỷ, hơn nữa còn là một lệ quỷ đã tu luyện ngàn năm,” Phương Xích nhìn chằm chằm Tống Tu, phát hiện linh hồn của Tống Tu không có chút dao động nào, liền dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: “Tôi đã cứu anh, anh phải làm việc cho tôi, ngoan ngoãn nghe lời tôi, biết chưa?”
“Anh muốn tôi làm gì?” Tống Tu hỏi. Phương Xích nói nghe có vẻ rất hung dữ nhưng không biết vì sao hắn lại không cảm thấy Phương Xích có bao nhiêu đáng sợ.
“Trên thế gian này có rất nhiều lệ quỷ mang đầy lệ khí, không muốn đi đầu thai mà cứ lảng vảng ở nhân gian. Việc tôi muốn anh làm chính là đi siêu độ cho những lệ quỷ này.”
“Anh muốn tôi làm hòa thượng à?” Tống Tu chần chờ một lúc mới hỏi. Làm hòa thượng cũng không phải không được, nhưng hắn nhớ hòa thượng hiện tại cần phải có bằng tốt nghiệp học viện Phật giáo…
Hình như câu cuối cùng mới là mấu chốt? Nhưng mà giúp quỷ báo thù… Cũng không thể bắt hắn cầm dao đi giết người đi?
“Báo thù thế nào?” Tống Tu tò mò hỏi.
“Chuyện này còn cần tôi dạy anh sao? Những người đó phần lớn đều có oan khuất, anh giúp bọn họ giải oan không phải là được rồi sao. Nếu không phải có nhiều chuyện tôi không làm được, tôi cũng không cần anh giúp tôi làm việc.”
Giải oan? Chuyện này không phải chính là đi tìm cảnh sát sao? Không ngờ mình lại vớ được công việc như thế này… Tống Tu có chút cạn lời, nhưng cũng không còn nghi ngờ gì nữa, hắn thở phào nhẹ nhõm. Tìm cảnh sát vẫn là thích hợp hơn nhiều so với việc hắn phải đi làm sát thủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)