Đứa bé trong lòng hắn không hề có động tĩnh gì, hô hấp cũng trở nên vô cùng mỏng manh, nếu không có không khí trong lành để hít thở, chẳng bao lâu nữa cũng sẽ chết ngạt, ngọn lửa xung quanh cũng có thể thiêu cháy đứa bé trong nháy mắt. Những tấm ván gỗ dùng để ngăn phòng cho thuê đã bốc cháy, cửa phòng, bàn ghế, giường ngủ cũng không ngoại lệ, muốn đi ra ngoài chắc chắn sẽ phải đối mặt với ngọn lửa!
Tấm ván bên cạnh bị lửa đốt cong lại, trực tiếp rơi thẳng xuống người đứa bé trong lòng Tống Tu, đốt cháy quần áo của đứa bé, nhưng đứa bé lại không có phản ứng gì…
Tống Tu chần chừ một chút rồi dứt khoát tháo mặt nạ dưỡng khí của mình ra đeo cho đứa bé, lại cởi bộ đồ tác chiến trên người bọc kín lấy đứa bé rồi lao đầu ra ngoài…
Mọi chuyện sau đó đối với Tống Tu thậm chí đã trở nên rất mơ hồ, hắn ôm đứa bé liều mạng chạy trốn, khó khăn lắm mới thoát ra khỏi phòng và chạy đến hành lang với một cánh tay bị thương, thậm chí có thể nhìn thấy dòng nước từ cửa sổ hành lang phun vào. Ngay khi hắn tưởng rằng mình đã được cứu thì bình gas trong căn hộ đột nhiên phát nổ!
Các khu chung cư cao cấp ở thành phố N đều đã được lắp đặt khí gas tự nhiên, nhưng những khu nhà ở bình thường như thế này lại toàn dùng bình gas hóa lỏng. Tầng hai được cho thuê cùng với mặt tiền để làm nhà kho cho nên bên trong cũng không có vật nguy hiểm như vậy, tầng ba có gia đình chủ nhà ở, căn phòng được trang trí đẹp đẽ và kín đáo, chủ nhà lại đóng cửa khi ra ngoài, sau khi Triển Siêu dẫn người đi vào thì đã loại bỏ những vật phẩm nguy hiểm như vậy, nhưng tầng bốn thì…
Căn hộ ba phòng ngủ hai phòng khách rộng 120 mét vuông ở tầng bốn này được ngăn thành ba khu vực cho ba gia đình ở. Những người lao động từ bên ngoài mang theo cả gia đình đến thành phố N làm việc cũng không giàu có, bọn họ đương nhiên cũng sẽ tự nấu ăn ở nhà. Vì vậy mỗi nhà đều có một bình gas, những bình gas đó có khóa van lại chưa…
Tống Tu vừa định chạy xuống cầu thang để trốn thì sau lưng đã vang lên tiếng nổ lớn cùng một luồng sóng nhiệt dữ dội, cuối cùng hắn chỉ kịp lao người về phía trước và bảo vệ đứa bé thật chặt trong lòng.
Hắn không có người thân, cho dù chết đi cũng chưa chắc có ai quan tâm. Nhưng đứa bé này lại không giống vậy, nó chỉ mới vừa biết đến thế giới này…
***
Cảm giác lơ lửng này vô cùng quỷ dị.
Nhưng tình trạng hiện tại của hắn là sao vậy? Tống Tu cảm nhận một chút, hoàn toàn không cảm giác được sự tồn tại của bản thân, thậm chí không cảm giác được mình có thể cử động, nhưng lúc này hắn lại có thể "nhìn" thấy mọi thứ xung quanh bằng góc nhìn 360 độ…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
