“Thằng nhóc thúi, vợ mày muốn hại mẹ mày, nó cấu kết với một tên đàn ông khác hại mẹ mày!” Vương Đạt đột nhiên hét lên.
Vương Đào lộ ra vẻ mặt khó hiểu, hắn có thể nói là được Tôn Dung gọi điện thoại kêu trở về, còn đang nghĩ phải đưa mẹ mình đến bệnh viện khám kỹ một phen, sao cuối cùng lại thành ra thế này?
“Là các người thông đồng với nhau hù dọa vợ tôi, bà ấy đều bị dọa đến mức tè ra quần, lời nói lúc đó sao có thể tin được?” Vương Đạt lại nói, ông ta sợ con trai mình biết sự thật, lúc này đương nhiên phải ra sức biện giải.
“Các người nói bậy, các người đã hại chết Niên Niên, các người là hung thủ giết người!” Tôn Dung tức giận nói, cô cũng không chăm con nhiều, trước đây còn ghen tị khi con thân với bà nội hơn, nhưng con gái cô lại chết trong tay Dương Đông Quyên…
“Niên Niên không phải vẫn khỏe mạnh sao?” Vương Đào nhất thời không phản ứng kịp, còn tưởng rằng Tôn Dung đang nói đến đứa con gái nhỏ của bọn họ.
“Niên Niên nào, tôi không có giết người, tôi không có giết người!” Dương Đông Quyên nhìn thấy con trai, ngược lại tỉnh táo hơn rất nhiều: “Số tôi khổ quá, tôi vất vả giúp người ta chăm con, còn bị oan uổng! Nó còn muốn để cảnh sát bắt tôi, nó còn muốn để cảnh sát bắt tôi!”
Hiện trường hỗn loạn thành một đoàn, cảnh sát trước nay không thích quản chuyện gia đình, hiện tại có già có trẻ, đương nhiên càng không muốn quản. Mà đối với Vương Đào, hắn cũng tuyệt đối không tin mẹ mình sẽ giết người, giết chết vẫn là con gái của mình.
“Tôn Dung, em nói bậy bạ gì đó? Anh biết lúc trước cái chết của Niên Niên khiến em có ý kiến với mẹ hắn, nhưng em cũng không thể vu khống mẹ hắn như vậy, em làm lớn chuyện như vậy, rốt cuộc là muốn làm gì?” Vương Đào tức giận nhìn vợ mình.
“Chính bà ta đã thừa nhận!” Tôn Dung hét lên.
Bé gái vốn dĩ đang cuộn tròn bên cạnh mẹ mình, hiện tại nghe thấy ba mình chỉ trích mẹ mình, cả người liền khóc nức nở.
“Tôi tình cờ nghe được bác gái này ở đây sám hối, chỗ tôi còn có ghi âm có thể chứng minh tôi đã nghe được.” Tống Tu lại một lần nữa bật đoạn ghi âm trên tay, hắn là tự mình nghe thấy những lời đó, nhìn thấy Dương Đông Quyên sám hối, cũng được coi là nhân chứng đi?
Sắc mặt của Vương Đào lập tức trở nên khó coi, hắn là con trai của Dương Đông Quyên, chuyện biết được đương nhiên cũng nhiều hơn Tôn Dung. Ví dụ như chuyện mẹ hắn trọng nam khinh nữ, hắn biết rõ hơn ai hết. Lúc đầu khi Tôn Dung mang thai lần đầu, hắn cũng từng mong đó là con trai, nhưng cuối cùng lại là con gái. Lúc đó mẹ hắn rất tức giận, vẫn là hắn an ủi rất lâu mới khiến mẹ hắn chấp nhận chuyện này và chăm sóc tốt cho cháu gái. Mà sau đó, hai vợ chồng bọn họ cũng thật sự đã giao con gái cho mẹ hắn hoàn toàn chăm sóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)