Hiện tại, cháu gái của bà ta cũng về tìm bà ta rồi sao?
***
Mấy ngày sau đó, đủ loại giấy nhỏ vẫn không rời khỏi Dương Đông Quyên. Chỉ cần bà ta ra ngoài, chắc chắn sẽ gặp phải đủ chuyện đáng sợ, cho dù là ở nhà cũng hoàn toàn không thể tránh được.
Hơn nữa, lúc đầu chỉ là những mảnh giấy trắng bình thường viết chữ nguệch ngoạc. Sau đó, trên những mảnh giấy này lại luôn có những vết máu, đồng thời, bà ta còn bị một cây kim may đột nhiên xuất hiện trên quần áo đâm phải. Cây kim đó giống hệt như những cây kim mà bà ta đã dùng để đâm cháu gái mình.
Chuyện này, hẳn là chỉ có một mình bà ta biết…
Dương Đông Quyên không dám ra ngoài nữa, bà ta thậm chí không dám mở cửa sổ, ăn ngủ không ngon, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã gầy đi một vòng. Đến cuối cùng, thậm chí chỉ dám trốn trong phòng mình.
Bà ta bật tất cả đèn lên, không cho chồng rời đi, cả người run rẩy, lại còn từ chối đến bệnh viện.
Có Phương Xích và bé gái kia theo dõi, tin tức này đương nhiên đã bị Tống Tu biết ngay lập tức.
Tống Tu tuy rằng phần lưng vẫn còn những vết sẹo lớn lồi lõm, nhưng hành động đã không còn trở ngại. Mấy ngày trước đó, hắn chính là nhân lúc Dương Đông Quyên không chú ý, ném những mảnh giấy nhỏ vào bên cạnh bà ta, ném cây kim may lên người bà ta. Mấy ngày nay, Dương Đông Quyên bị quỷ dọa sợ, cả ngày cứ chen vào những nơi đông người, nhưng lại không biết như vậy lại càng thuận tiện cho hắn.
Cho dù Dương Đông Quyên không ra ngoài, chỉ cần cửa sổ còn mở, cộng thêm có bé gái báo tin, muốn giở trò cũng không khó.
Nhưng mà, hiện tại Dương Đông Quyên đang trốn trong căn phòng trên lầu…
“Niên Niên, trước đây con có đồ chơi nào thích không, có thứ gì thích không?”
“Có ạ!” Bé gái lập tức gật đầu.
Tống Tu cười cười, nhìn thấy quần áo trên người bé gái, mắt càng là sáng lên.
Dương Đông Quyên cả ngày trốn trong phòng, không chỉ bắt chồng bưng cơm đến tận giường, còn không cho chồng rời đi, chuyện như vậy, trước đây chưa từng có.
Nếu chồng của Dương Đông Quyên là người biết quan tâm vợ, nếu Dương Đông Quyên vẫn còn là thiếu nữ xinh đẹp như hoa, làm như vậy đương nhiên là không có vấn đề gì. Nhưng bà ta đã là người làm bà nội rồi, không đau không ốm mà cứ gây chuyện, đã khiến cho chồng bà ta không còn kiên nhẫn.
Tôn Dung dỗ con ngủ, nhân lúc rảnh rỗi liền giặt quần áo cho con, lại miễn cưỡng nấu được chút cơm. Vừa mới ăn được mấy miếng, liền thấy ba chồng Vương Đạt của mình từ trên lầu chạy xuống.
“Hôm nay lại chỉ có hai món thôi à?” Vương Đạt dùng đũa gõ vào chén, không hài lòng mở miệng.
“Ba, con lại không có thời gian đi chợ.” Tôn Dung vuốt mái tóc rối bù ra sau đầu, sau khi cô nghỉ việc, mẹ chồng liền hoàn toàn không giúp cô chăm con nữa. Hiện tại đứa trẻ mới được hai tháng, ban đêm cứ hai tiếng lại thức một lần, ban ngày không thấy người liền khóc, cô chỉ chăm con thôi đã mệt muốn chết rồi, đâu còn thời gian đi chợ? Nấu được hai món ăn, đã là tốt lắm rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)