“Anh muốn đi làm cảnh sát sao?” Phương Xích nhìn ra được ý định của Tống Tu.
“Không tốt sao? Làm cảnh sát hình sự nói không chừng còn có thể tiếp xúc với nhiều vụ án hình sự. Kỳ thật, tôi còn phải cảm ơn anh, nếu không phải anh giúp cơ thể tôi hồi phục nhanh như vậy, tôi chắc chắn không có cơ hội làm cảnh sát hình sự.” Tống Tu nghịch điện thoại một lúc, rất nhanh liền tìm được chức năng ghi âm, đối với hành động tiếp theo của mình cũng càng thêm nắm chắn.
“Chờ sau khi cơ thể anh hoàn toàn hồi phục, tôi sẽ dạy anh tu luyện, anh không nên làm những chuyện khác để bị phân tâm, trên thực tế, anh cũng không cần làm những chuyện này.” Phương Xích khẽ nhíu mày, Tống Tu căn bản không cần tìm việc làm, cho dù anh ta có tìm việc làm, chỉ sợ cũng không làm được lâu.
“Tôi cũng không thể cứ miệng ăn núi lở đi?” Tống Tu không tiếp tục nói về chủ đề này nữa: “Phương Xích, hiện tại chúng ta cần phải nỗ lực, 8 ngày nữa tôi sẽ phải phẫu thuật cấy da.” Nếu đến lúc hắn làm phẫu thuật cấy da mà vẫn chưa tìm được chứng cứ phạm tội của bà lão kia, vậy sẽ phải chờ một thời gian nữa…
Trong trường hợp có hai con quỷ có thể giám sát bà lão này từ mọi phía, Tống Tu muốn làm gì đó, quả thật không thể đơn giản hơn. Hắn ở bệnh viện tìm một cô bé có giọng nói giống Niên Niên, bảo cô bé giúp hắn ghi âm hai câu vào điện thoại. Sau đó, hắn bắt đầu cuộc sống mỗi ngày ra ngoài mấy chuyến, để thuận tiện, thậm chí còn mua một chiếc xe đạp cũ, mặc dù bởi vì không muốn đụng tới vết thương, hắn cũng không dám ngồi trên yên xe.
Bên cạnh bệnh viện Cảnh sát Võ trang có một khu chợ, mỗi buổi sáng, đều có rất nhiều người đến đây mua đồ ăn. Dương Đông Quyên vác một cái rổ, ở trước một sạp đồ ăn, cùng với một người phụ nữ cùng thôn phàn nàn về con dâu Tôn Dung: “Chỉ là một đứa con gái, mà nó chiều như bảo bối vậy, giặt quần áo ném vào máy giặt không được sao, còn phải dùng nước giặt tay, tôi cho con bé ăn chút đồ cũng không cho, nghèo mà còn bày đặt.”
“Hiện tại, nhà nào nuôi con không chú ý chứ.” Người phụ nữ trung niên bán đồ ăn cười nói, cháu gái của Dương Đông Quyên mới sinh được 2, 3 tháng, sao có thể cho ăn lung tung được.
“Nó còn nhất quyết muốn tự mình chăm con, không đi làm, để con trai tôi nuôi, chỉ biết sinh thứ ăn hại…” Dương Đông Quyên lại nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



