Đối với một bé gái không hiểu gì cả, ngay cả sự thật mình đã biến thành quỷ cũng không rõ ràng, có thể sớm đi đầu thai tuyệt đối là một sự giải thoát.
Bác sĩ điều trị của Tống Tu là một người đàn ông trung niên khoảng 50 tuổi, đối với Tống Tu vẫn luôn rất hòa ái: “Cơ thể của cậu hồi phục rất tốt, muốn ra ngoài đi dạo một chút cũng không sao, nhưng không thể đi quá nhiều, còn phải chú ý không được vận động mạnh, không thể để vết thương vừa mới kết vảy lại bong ra nhiễm trùng…”
Ghi nhớ hết những điều bác sĩ dặn dò, Tống Tu mới khoác một chiếc áo khoác lớn bên ngoài bộ đồ bệnh nhân, sau đó rời khỏi phòng bệnh.
Cơ thể của hắn quả nhiên hồi phục nhanh hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, Tống Tu chậm rãi đi về phía khoa nhi của bệnh viện, vậy mà lại không cảm thấy có chút không khỏe nào.
“Chú ơi, những người này Niên Niên đều không quen.” Bé gái ngồi trên vai Tống Tu, mờ mịt nhìn mọi thứ trước mắt.
“Vậy mấy năm con ở đây, có gặp người quen nào không?” Tống Tu lại hỏi.
“Niên Niên đã gặp cậu, nhưng cậu không để ý đến Niên Niên.” Bé gái đột nhiên nói.
Xem ra, nhà của bé gái đúng là cách đây không xa… “Vậy con có từng rời khỏi đây chưa?”
“Niên Niên không biết đường, hơn nữa mẹ nói, nếu ở bên ngoài không tìm được mẹ, Niên Niên phải ở tại chỗ đợi.” Có lẽ là do đã nói chuyện với Tống Tu rất lâu, bé gái nói chuyện đã có trật tự hơn rất nhiều. Mấy năm nay tuy là quỷ, không thể giao tiếp với người khác, nhưng ngày ngày đêm đêm đi lại chỗ này, cũng có thể hiểu được rất nhiều ý nghĩa, nói được không ít lời nói.
“Phương Xích, anh có cách nào tìm được nhà của cô bé không?” Tống Tu có chút bất đắc dĩ nhìn về phía Phương Xích.
Cho nên, đây là đang nhắc nhở hắn sớm trở về sao? Tống Tu cười cười gật đầu, lại nhịn không được có chút khó hiểu, hắn không có gì cả, nếu đã như vậy, vậy thì tại sao Phương Xích lại đối hắn nhìn với con mắt khác? Phương Xích mặc chính là đồ cổ trang, đừng nói với hắn đây là tổ tiên của hắn…
Tống Tu bị ý nghĩ này của mình dọa cho giật mình, phải tốn không ít công sức mới có thể khiến bản thân không suy nghĩ sâu xa nữa. Kỳ thật, hắn đã từng hỏi Phương Xích tại sao lại chọn mình, Phương Xích lại chỉ nói chọn hắn là vinh hạnh của hắn, bảo hắn làm việc cho tốt, ngoài ra không nói gì thêm… Tống Tu không hỏi được nhiều hơn, chỉ có thể dồn hết tâm trí vào chuyện của bé gái.
Đáng tiếc, tuy rằng Tống Tu rất nỗ lực, nhưng cũng không hỏi được tin tức gì. Hắn đã từng cầm bài báo trên tivi về việc dùng kim đâm trẻ em hỏi một y tá đã làm việc ở bệnh viện này nhiều năm, nhưng đối phương lại nói bệnh viện của bọn họ chưa bao giờ tiếp nhận đứa trẻ như vậy. Trên thực tế, tuy rằng bệnh viện của bọn họ nổi tiếng gần xa về khoa bỏng, các tỉnh khác cũng sẽ đưa bệnh nhân đến, nhưng khoa nhi trước nay chỉ chữa những bệnh vặt. Người muốn chữa bệnh cho trẻ em, phần lớn cũng sẽ chọn mấy bệnh viện nhi đồng khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

