“Không có, tôi không có dùng Wechat bao giờ.” Tống Tu chạm vào bé gái để an ủi, sau đó quay đầu nhìn về phía Phùng Thành, Wechat, hắn chỉ mới nghe nói qua thôi.
“Cuộc sống của anh, cảm giác như cách tôi cả một thế hệ… Thời buổi này, thế nhưng còn có người giống như anh quên mình vì người khác!” Phùng Thành vừa rồi cũng chỉ là mơ hồ nghe thấy chút động tĩnh, đương nhiên cũng không để trong lòng. Ngược lại còn cùng Tống Tu trò chuyện về chuyện khác: “Tống Tu, tôi nghe nói người anh cứu còn chưa từng đến thăm anh lần nào? Người vong ơn phụ nghĩa như vậy, lúc đó anh không nên cứu!”
“Đó là một đứa trẻ, tôi không thể bỏ nó lại trong đám cháy được.” Tống Tu cười cười, tình huống lúc đó căn bản không cho phép hắn nghĩ nhiều. Trên thực tế, cho dù có nghĩ nhiều, hắn cũng sẽ chọn cứu người. Nếu bọn họ làm lính cứu hỏa mà không cứu người, còn có thể trông cậy vào ai đây?
Hơn nữa, lúc đó hắn thật sự không quan tâm đến mạng sống của mình.
“Người tốt! Tống Tu, anh cho tôi số điện thoại đi, đợi sau này anh xuất viện, tôi mời anh ăn cơm.” Phùng Thành lại nói, sau khi Tống Tu chuyển đến phòng bệnh thường, cậu đã nghe nói không ít chuyện về Tống Tu. Tuy rằng bản thân cậu chưa chắc đã làm được như Tống Tu, nhưng ít nhất cậu đã rất kính nể.
“Tôi không có điện thoại di động, tham gia quân ngũ không thể mang theo di động.” Tống Tu lại nói, quy định này cũng không phải nghiêm ngặt như vậy, nhưng mang theo điện thoại vẫn có rất nhiều phiền phức. Hắn dù sao cũng không có họ hàng, bạn bè gì cả, nên cũng không cần.
Trong khoảng thời gian kế tiếp, bé gái vẫn luôn nói chuyện với Tống Tu, cô bé nói rất lộn xộn, chỗ này một câu, chỗ kia một câu. Tống Tu lại không hề mất kiên nhẫn mà vẫn luôn rất chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng cũng sẽ hỏi vài câu, cũng coi như đã hiểu được một ít tình huống.
Bé gái này không nói rõ được tên đầy đủ của mình, không biết nhà mình ở đâu, thậm chí không biết mình làm sao lại đến bệnh viện này, chỉ biết mình có ba mẹ, còn có một bà nội. Bà nội của cô bé đối với cô bé rất không tốt, cô bé bị đau nói với bà nội, bà nội lại căn bản không để ý tới cô bé. Sau đó, bà nội còn ở ngay trước mặt cô bé mà đâm mấy kim vào người cô bé …
Kế tiếp, cô bé không biết gì nữa, lúc tỉnh lại, đã biến thành quỷ.
“Mẹ đi rồi, ba đi rồi, bọn họ mang theo bà nội đi rồi, bỏ lại một mình Niên Niên ở đây…” Trong giọng nói của bé gái tràn đầy khó chịu, có lẽ chính là ở lúc vừa mới biến thành quỷ lại gặp phải tình huống như vậy, bé gái ngây thơ mờ mịt mới có thể biến thành lệ quỷ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)