"Làm sao có thể?" Trần Phong từ tốn nói: "Ta ngay cả xuống biển cũng không xuống."
"Cũng đúng." Vương Dao nhớ tới chuyện này, liền không để ý nữa.
"Vậy thì xin cáo từ." Trần Phong gật đầu nói, lúc này mới bình tĩnh rời đi. Chỉ nói chuyện trong một thời gian ngắn ngủi, thế mà sau lưng của Trần Phong đã ướt đẫm mồ hôi, con mắt của tiểu cô nương này, quả thực là khiến cho người ta phải run sợ, Trần Phong thậm chí còn cho là mình đã bị phát hiện!
"Vì cái gì lại bắt ta phải nói lời cảm ơn đối với hắn." Vương Việt hung dữ nói ra: "Hắn khẳng định là đã phát hiện ra ngươi ở chỗ này, cho nên mới ra tay cứu ta, rõ ràng là hắn phải cám ơn ngược lại mới đúng!"
"Hừ." Vương Dao lườm hắn một cái, nói: "Nếu như không có hắn ta xung phong lên phía trước, tinh huyết Hải Long cùng với chủ sự sau màn cũng sẽ không đi ra, chỉ có điều là, tinh huyết Hải Long lại biến mất..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

