Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sĩ Quan Mất Trí Bị Lừa Cưới! Mỹ Nhân Lười Biếng Mang Thai Hưởng Phúc Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Câu nói này như tiếng sét đánh ngang tai Ôn Nghênh.

Cái gì? Tô Uyển Thanh muốn dọn vào nhà họ Chu sao? Lại còn định ở lâu dài?

Trong lòng Ôn Nghênh gióng lên hồi chuông cảnh báo.

Thế này thì nguy to? Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nếu Tô Uyển Thanh ngày nào cũng lượn lờ trước mặt Chu Ngọc Thành, lại là ân nhân cứu mạng của anh, ngoại hình thanh tú, tính tình lại "hiền thục", hai người sớm tối có nhau, nhỡ đâu...

Vậy thì người "vợ" dựa vào lời nói dối để leo lên vị trí này như cô, lại còn mang theo một "đứa con công cụ", chẳng phải sẽ bị đuổi ra khỏi nhà bất cứ lúc nào sao?

Những ngày tháng giàu sang của cô xem ra sắp tận số rồi!

Trong lòng cô lo sốt vó, nhưng ngoài mặt lại không dám để lộ chút nào.

"Két" một tiếng, cửa phòng ngủ bị đẩy ra.

Chu Ngọc Thành vừa tắm xong bước vào.

Anh chỉ khoác tùy tiện một chiếc áo sơ mi màu xanh quân đội, mấy cúc trên cùng không cài, để lộ xương quai xanh đường nét mượt mà và một mảng ngực rắn chắc.

Mái tóc đen ướt sũng rũ trước trán, bớt đi vẻ lạnh lùng cứng rắn ban ngày, thêm chút tùy ý và vẻ quyến rũ khó tả.

Quanh người anh còn vương hơi nước mờ mịt và mùi thơm thanh khiết của xà phòng.

Ôn Nghênh cứng đờ người trong nháy mắt, nghi hoặc nhìn anh. Anh vào đây làm gì?

Giây tiếp theo, cô chợt nhận ra phòng ngủ rộng rãi thoải mái có tủ sách và mô hình máy bay này vốn dĩ là phòng của Chu Ngọc Thành!

Hai năm trước cô ôm con bước chân vào nhà này, mẹ Chu đã trực tiếp sắp xếp cho cô ở đây. Mà bây giờ, chính chủ đã về rồi, là "chồng" cô và là bố của đứa trẻ, anh không ở đây thì chẳng lẽ ra phòng khách ngủ?

Trong lòng Ôn Nghênh hơi sợ hãi, co người lùi lại phía sau.

Chu Ngọc Thành đi tới bên giường ngồi xuống, đệm giường hơi lún xuống. Anh nhìn người phụ nữ đang có vẻ mặt "đề phòng", ánh mắt né tránh ở trên giường, im lặng một lát rồi mở miệng.

"Rất xin lỗi, tôi đã quên chuyện trước kia. Bây giờ em... có rảnh không? Có thể kể cho tôi nghe chuyện trước kia của chúng ta không?"

Giọng điệu nghe có vẻ hối lỗi, nhưng đôi mắt thâm sâu kia lại khóa chặt lấy cô, mang theo vẻ dò xét không thể nhầm lẫn.

Tới rồi tới rồi! Tính sổ sau... à không, là đến thăm dò trước!

Đầu óc Ôn Nghênh xoay chuyển cực nhanh nhưng lại trống rỗng:

Trời ơi! Bây giờ cô vừa mệt vừa lười, não bộ hoàn toàn không hoạt động nổi, lấy đâu ra sức lực để bịa đặt ngay tại chỗ một câu chuyện tình yêu Mary Sue lâm ly bi đát, chi tiết đầy đủ cho anh nghe chứ?

Ngay lúc cô tê dại da đầu, vắt óc tìm cớ thì Tiểu Bảo đang chổng mông chơi một mình bên cạnh bèn hì hục bò tới, đặt mông ngồi phịch xuống chính giữa bố và mẹ một cách chuẩn xác.

Thằng bé ngẩng khuôn mặt nhỏ ngây thơ lên, bên trái nhìn ông bố đang nhíu mày, bên phải nhìn bà mẹ đang cứng đờ mặt, toét cái miệng nhỏ chưa mọc mấy cái răng ra cười, đáng yêu đến mức khiến người ta tan chảy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc