Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sĩ Quan Mất Trí Bị Lừa Cưới! Mỹ Nhân Lười Biếng Mang Thai Hưởng Phúc Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Mẹ Chu thấy vậy thì vội vàng lau nước mắt bước lên hòa giải, bà kéo tay Chu Ngọc Thành nói:

Ánh mắt Chu Ngọc Thành lướt qua đứa bé, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Ôn Nghênh, mày nhíu chặt lại.

Trong ký ức của anh, hình bóng bố mẹ vẫn tồn tại mơ hồ, nhưng đối với vợ con thì lại hoàn toàn không có chút ấn tượng nào. Ánh mắt anh mang theo vẻ dò xét, nhìn về phía bố mẹ: "Cô ấy... chắc chắn là vợ của con sao?"

Trong lòng Ôn Nghênh giật thót, lập tức giả vờ tức giận như bị sỉ nhục, vành mắt càng đỏ hơn: "Chu Ngọc Thành! Anh nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ em còn có thể là kẻ mạo danh được hay sao?”

Bố Chu thở dài, đứng ra trầm giọng nói: "Ngọc Thành, hai năm trước con gặp chuyện, Ôn Nghênh mang thai tìm đến tận nhà, nói hai đứa tâm đầu ý hợp. Con bé là phụ nữ chẳng dễ dàng gì, lại sinh cho nhà họ Chu chúng ta giọt máu này, vẫn luôn ở nhà chăm sóc chúng ta. Chuyện này, hàng xóm láng giềng lâu năm trong khu nhà đều biết rõ."

Chu Ngọc Thành im lặng, ánh mắt sắc bén lướt qua khuôn mặt đang cố tỏ ra bình tĩnh của Ôn Nghênh, rõ ràng anh chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng tạm thời không truy hỏi thêm.

Đúng lúc này, Tô Uyển Thanh nãy giờ vẫn im lặng quan sát bỗng nhiên khẽ mở miệng: "Bác trai, bác gái, hai bác đừng trách cháu nhiều lời. Anh Ngọc Thành bây giờ không nhớ gì cả, đột nhiên lại có thêm vợ và con... Chuyện này, chuyện này dù sao cũng liên quan đến huyết thống, cũng không thể chỉ dựa vào lời nói một phía mà... Làm sao có thể chứng minh đứa bé này, chắc chắn là của anh Ngọc Thành chứ"

Lời này vừa thốt ra, phòng khách trong nháy mắt trở nên yên tĩnh, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào Ôn Nghênh và đứa bé.

Trong lòng Ôn Nghênh dâng lên cơn giận dữ, nhưng ngược lại cô bỗng trở nên bình tĩnh lạ thường. Cô bế thốc đứa bé đang tò mò chớp đôi mắt to tròn lên cao, đưa thẳng đến trước mặt Chu Ngọc Thành, gần như áp sát vào mặt anh.

Tiếp đó, cô lại xoay người đứa bé lại để nó đối diện với bố mẹ Chu và Tô Uyển Thanh.

Thằng bé bị xoay đến mức chóng mặt, cái miệng nhỏ hơi há ra, khuôn mặt trắng trẻo non nớt kia. Từ lông mày, đôi mắt, cái mũi cho đến cái miệng, tất cả đều là bản sao thu nhỏ của Chu Ngọc Thành!

Chẳng cần bất kỳ lời nói nào để chứng minh, sức mạnh của huyết thống đã được thể hiện rõ ràng ngay lúc này. Mọi người nhìn hai khuôn mặt một lớn một nhỏ giống nhau như đúc, nhất thời đều nín lặng.

Ngay cả Tô Uyển Thanh, người vừa lên tiếng nghi ngờ thì sắc mặt cũng lập tức trắng bệch, không nói nên lời.

"Ái chà!" Phó quan Trương là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, cười ha hả nói: "Nhìn xem! Nhìn cái dáng vẻ này xem! Giống hệt Ngọc Thành hồi nhỏ như đúc từ một khuôn ra vậy! Thế này thì còn gì để nghi ngờ nữa? Trời sinh tướng cha con mà!"

Ôn Nghênh nhân cơ hội ôm con trai vào lòng, ngẩng cao đầu nhìn Chu Ngọc Thành, giọng điệu vừa pha chút tủi thân vì bị nghi ngờ, vừa có vẻ cứng rắn kiểu bất chấp tất cả:

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc