Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Á! Giày của tôi!" Trần Giai Lệ lập tức hét lên đau đớn, nhìn thấy vết gót giày màu xám đen in rõ trên mặt giày, cô ta tức đến méo cả mặt: "Ôn Nghênh! Cô cố ý!"
Ôn Nghênh dừng bước rồi quay đầu lại, trên mặt cô lộ ra vẻ kinh ngạc và vô tội rất đúng lúc.
"Ôi trời! Thật xin lỗi đồng chí Trần nhé, tôi không nhìn thấy chân cô để ở đây! Lối đi này hơi hẹp, lần sau cô nhớ thu chân gọn vào, đừng có để lung tung kẻo lại ngáng đường người khác."
Giọng điệu cô nghe rất thành khẩn, nhưng ánh mắt lại chứa đầy vẻ khiêu khích trắng trợn.
Nói xong, cô chẳng đợi Trần Giai Lệ kịp phản ứng mà kéo luôn Hoàng Gia Vi đang nhịn cười đến rung cả vai, nghênh ngang bỏ đi. Chỉ để lại Trần Giai Lệ đứng đó nhìn đôi giày da bị bẩn, cô ta tức tối giậm chân bình bịch nhưng lại chẳng làm gì được.
Bước ra khỏi văn phòng và rời xa những ánh mắt soi mói kia, Hoàng Gia Vi lập tức bộc lộ bản chất thật.
Cô ấy khoác chặt lấy tay Ôn Nghênh, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô, giọng nói tràn ngập sự ngưỡng mộ không hề che giấu: "Ôn Nghênh! Cậu lợi hại thật đấy! Vừa rồi trông cậu ngầu chết đi được!"
Ôn Nghênh cảm thấy buồn cười trước sự nhiệt tình đột ngột này của cô ấy, cô nhướng mày: "Hửm? Sao thế?"
"Là Trần Giai Lệ đó!" Hoàng Gia Vi khua tay múa chân đầy phấn khích.
"Cậu không biết đâu, bình thường cô ta ở văn phòng ngang ngược lắm, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu ấy! Cô ta thường xuyên quát tháo những người không có ô dù như bọn tôi, cứ làm như ai cũng phải cung phụng cô ta vậy! Khổ nỗi mọi người đều ngại thế lực nhà cô ta nên đa phần đành phải nhẫn nhịn cho qua chuyện."
Ôn Nghênh nhìn dáng vẻ phấn khích như thể "trả được mối thù lớn" của cô ấy mà không nhịn được cười. Cô không ngờ mình chỉ thuận miệng mắng Trần Giai Lệ vài câu mà lại vô tình thu nạp được một cô "fan hâm mộ" nhỏ.
Cô vuốt cằm ra vẻ thâm trầm, giọng điệu pha chút đắc ý: "Chuyện nhỏ thôi. Nhà cô ta có bí thư, còn nhà tôi..."
Cô khựng lại một chút, nhớ đến chức vụ của bố Chu và địa vị nhà họ Chu, tuy không rõ cụ thể cao đến mức nào nhưng chắc chắn là hơn nhà họ Trần, thế là cô càng thêm mạnh miệng hất cằm lên: "Ừm, dù sao thì cũng lợi hại hơn nhà cô ta một chút xíu."
Cô nói những lời này mà mặt không đỏ tim không đập, thậm chí trong lòng còn nảy sinh một cảm giác sảng khoái kiểu "cáo mượn oai hùm"... à nhầm, là "tựa lưng vào cây to thì mát".
Cây cổ thụ nhà họ Chu quả nhiên là bảo bối không thể thiếu để hành tẩu giang hồ và vả mặt kẻ khác!
Hoàng Gia Vi nghe vậy thì bừng tỉnh, ánh mắt cô ấy nhìn Ôn Nghênh ngoài sự ngưỡng mộ ra còn có thêm vài phần "hóa ra là thế".
“Hèn chi! Tôi đã bảo mà! Nhưng cô kín tiếng thật đấy, ban nãy tôi chẳng nhận ra chút nào!”
Hai người vừa đi về phía nhà ăn vừa cười nói, Hoàng Gia Vi chợt nhớ ra điều gì, đột ngột dừng bước, ngạc nhiên đánh giá Ôn Nghênh từ đầu đến chân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)