Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sĩ Quan Mất Trí Bị Lừa Cưới! Mỹ Nhân Lười Biếng Mang Thai Hưởng Phúc Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

“Chứ còn ai nữa!” Mẹ Chu lườm yêu cô một cái.

“Con xem Tiểu Bảo lớn thế này rồi, hai đứa làm bố làm mẹ mà ngay cả tờ giấy kết hôn cũng không có, còn ra thể thống gì nữa? Nói ra người ta cười cho! Trước đây là do Ngọc Thành không có nhà, giờ nó về rồi, chuyện này chắc chắn phải làm ngay!”

Trong lòng Ôn Nghênh hoảng loạn vô cùng, lưỡi cũng líu lại: “Nhưng... nhưng mà... mẹ, chuyện... chuyện này đột ngột quá vậy? Không cần chuẩn bị chút sao?”

Cô hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý mà!

Nếu đăng ký kết hôn, vậy thì chính là vợ chồng hợp pháp rồi, lỡ sau này chuyện vỡ lở...

“Chuẩn bị cái gì? Sớm đã chuẩn bị xong hết rồi!” Mẹ Chu tự tin nói.

“Hồi trước Ngọc Thành nộp báo cáo kết hôn, tổ chức đã phê duyệt từ lâu rồi! Bố con cũng đánh tiếng với bên chỗ đăng ký rồi, hôm nay qua đó làm trực tiếp là được! Mau đừng lề mề nữa, Ngọc Thành đang đợi dưới lầu rồi!”

Ôn Nghênh cứ thế trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, trở tay không kịp, bị mẹ Chu nhanh như gió giúp rửa mặt, thay đồ, chải đầu, gần như là đóng gói nhét vào trong xe.

Ngồi ở ghế lái, Chu Ngọc Thành mặc một bộ quân phục thẳng thớm, rõ ràng cũng là bị mẹ Chu gọi gấp từ quân khu về. Ôn Nghênh vừa ngồi lên xe, còn chưa hoàn hồn lại, nhóc con đang nằm bò bên bệ cửa sổ phòng khách đã tinh mắt nhìn thấy mẹ sắp ra ngoài.

Cục bột nhỏ lập tức ê a vung vẩy cánh tay nhỏ, giãy giụa đòi trèo xuống khỏi lòng dì Lưu, nằng nặc đòi đi theo.

Ôn Nghênh nhìn ánh mắt khát khao của con trai, lòng mềm nhũn, đành phải xuống xe bế thằng bé lên.

Lúc này, Tiểu Bảo được Chu Ngọc Thành bế trong lòng chỉ vào người bán kẹo hồ lô đang vác cây rơm cắm kẹo bên cạnh, nước miếng sắp chảy ròng ròng, miệng kêu la không rõ tiếng: “Kẹo... ngọt ngọt...”

Chu Ngọc Thành cúi đầu nhìn con trai đang mong chờ trong lòng, lại nhìn người bán hàng rong kia, trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn bế thằng bé đi qua đó, mua một xiên kẹo hồ lô.

Cục bột nhỏ thỏa mãn nhận lấy xiên kẹo, liếm một miếng lớp vỏ đường giòn tan bên ngoài, vui đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ.

Thằng bé bỗng ngẩng đầu lên, ghé sát vào gò má có đường nét lạnh lùng cứng rắn của bố, hôn “chụt” một cái, để lại một chút vết đường ngọt ngào dính dính.

Cả người Chu Ngọc Thành cứng đờ ngay tức khắc, đột ngột cảm nhận được xúc cảm mềm mại ướt át kia, cùng với mùi sữa hòa quyện hương kẹo ngọt trên người con trai.

Anh ngẩn người nhìn nhóc con đang vui vẻ gặm kẹo hồ lô trong lòng, một loại cảm xúc mềm mại khó diễn tả bằng lời lập tức bao trùm lấy anh.

Đúng lúc này, Ôn Nghênh chú ý đến một cửa tiệm kiểu cũ treo biển “Tiệm chụp ảnh Hồng Tinh” ở cách đó không xa.

Mắt cô sáng lên, cảm thấy giấy kết hôn cũng đã nhận rồi, sao có thể không có một bức ảnh cưới đàng hoàng chứ?

Cô lập tức vẫy tay về phía hai bố con vừa mua kẹo xong, giọng lanh lảnh gọi: “Chu Ngọc Thành! Tiểu Bảo! Lại đây, chúng ta đi chụp ảnh đi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc