Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lại đi hỏi một câu ngu ngốc như vậy với một người đàn ông đã mất trí nhớ, hơn nữa xác suất lớn là chẳng hề thích mình! Quả đúng là tự chuốc lấy nhục nhã!
Quả nhiên, người đàn ông phía trên đỉnh đầu im lặng, không trả lời ngay lập tức.
Sự im lặng ngắn ngủi này giống như một gáo nước lạnh, dập tắt ngay tức khắc chút xúc động và dũng khí khó hiểu của Ôn Nghênh.
Cô lập tức rúc sâu hơn vào lòng anh như đà điểu, vội vã mở miệng trước: "Thôi thôi! Anh đừng nói nữa! Em không muốn nghe! Coi như em chưa hỏi gì hết! Ngủ đi, ngủ đi!"
Nói xong, dường như sợ phải nghe câu trả lời mình không mong muốn, cô nhắm nghiền mắt, ép bản thân thở đều, giả vờ như đã ngủ.
Cô nằm im thin thít trong lòng người đàn ông, cứ như thể người vừa mạnh dạn đặt câu hỏi ban nãy không phải là mình.
Chu Ngọc Thành rũ mắt, nhìn cái đầu xù lông trong lòng mình.
Cô hỏi rất đột ngột, nhưng rút lui còn nhanh hơn, giống như một con vật nhỏ đang dò xét vươn móng vuốt ra rồi lại vội vàng thu mình vào trong vỏ.
Tâm trạng vốn bị xáo trộn bởi hành động và câu hỏi đường đột của cô, nay nhờ hành vi trốn tránh kiểu đà điểu này mà dần bình ổn trở lại.
Anh không trả lời ngay lập tức, không phải vì ghét bỏ hay phủ nhận, mà là... anh thực sự bị câu hỏi làm khó.
Có yêu cô không?
Anh cũng tự hỏi lòng mình.
Mất đi ký ức, tình cảm của anh đối với người "vợ" xinh đẹp, kiêu kỳ, lười biếng nhưng lại toát lên sức sống tươi mới lạ kỳ này thật phức tạp khó phân.
Có nghi ngờ, có dò xét, có sự không thoải mái khi bị lời nói và hành động táo bạo của cô khuấy đảo, cũng có cả sự mềm lòng len lỏi nơi đáy tim khi nhìn thấy cô ở bên con.
Nhưng chữ "yêu" quá nặng nề, quá xa lạ, anh không thể dễ dàng định nghĩa được.
"Phụt... khụ khụ!" Bố Chu đang húp cháo suýt nữa thì bị sặc.
Đôi đũa trên tay mẹ Chu rơi "cạch" xuống bàn.
Ngay cả Chu Ngọc Thành vốn ít biểu cảm cũng ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn cô.
Dì Lưu lại càng như gặp ma, trố mắt nhìn vị thiếu phu nhân mười ngón tay không dính nước xuân, có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi này.
Mẹ Chu hoàn hồn trước tiên, dè dặt hỏi: "Nghênh Nghênh à, sao con lại đột nhiên muốn đi làm? Có phải ở nhà buồn chán quá không? Hay là để mẹ đi dạo phố với con nhé?"
Bố Chu cũng vội vàng tiếp lời: "Đúng đấy, có phải con muốn mua thứ gì không? Tiền không đủ thì bảo mẹ con, hoặc cứ ghi trực tiếp vào sổ nợ của gia đình là được."
Ông hoàn toàn không thể hiểu nổi tinh thần "phấn đấu" đột ngột này của con dâu.
Ôn Nghênh thẳng lưng, cố gắng tỏ ra tích cực cầu tiến, nắm chặt tay: "Không phải đâu ạ! Bố, mẹ, con không phải vì muốn mua đồ. Con muốn kiếm tiền bằng chính đôi tay của mình! Con muốn thực hiện giá trị bản thân!"
Câu nói này khiến chính cô cũng hơi nổi da gà.
Dì Lưu đứng bên cạnh khóe miệng giật giật, thầm lẩm bẩm trong lòng: Đôi tay của thiếu phu nhân, ngoài ăn và chỉ tay năm ngón ra thì còn làm được gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


