Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sĩ Quan Mất Trí Bị Lừa Cưới! Mỹ Nhân Lười Biếng Mang Thai Hưởng Phúc Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Mẹ Chu ngồi bên cạnh cười nói khen ngợi với bố Chu và Chu Ngọc Thành: "Cua hôm nay đa phần là nhờ công Uyển Thanh đấy, đều do cô ấy làm sạch rồi hấp, tay chân nhanh nhẹn lắm."

Bố Chu nghe vậy cũng gật đầu hiền từ với Tô Uyển Thanh: "Đồng chí Tô vất vả rồi, thật là tháo vát."

Tô Uyển Thanh cười e thẹn, ánh mắt lại liếc về phía Ôn Nghênh đang chật vật chiến đấu với vỏ cua.

Chỉ thấy Ôn Nghênh ăn đến mày dãn mắt cười, nhưng động tác quả thực có chút vụng về, gạch cua thịt cua dính đầy tay, ăn trông khá vất vả.

Cô ta lại lén nhìn Chu Ngọc Thành bên cạnh, anh đang ăn những món trước mặt với tư thái tao nhã, động tác ung dung từ tốn.

Tô Uyển Thanh nảy ra ý định, đem đĩa thịt cua đầy đặn mình vừa tỉ mỉ tách xong, tự nhiên đưa đến trước mặt Chu Ngọc Thành, giọng nói dịu dàng: "Anh Ngọc Thành, mời anh, cái này em vừa mới bóc xong."

Ôn Nghênh đang gặm chân cua, vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy cảnh "hiến ân cần" này, lập tức phóng một ánh mắt sắc lẹm qua, trừng trừng nhìn Chu Ngọc Thành.

Cái gã đàn ông chết tiệt này mà dám nhận thì anh chết chắc!

Tay Chu Ngọc Thành đang định gắp thức ăn khựng lại giữa không trung, nhạy bén nhận được ánh nhìn như muốn xuyên thủng người mình từ bên cạnh, anh theo bản năng đẩy nhẹ đĩa thịt cua kia trở về.

"Cảm ơn, nhưng không cần đâu. Bác sĩ nói vết thương cũ của tôi chưa lành hẳn, cua có tính hàn, khuyên nên ăn ít thôi."

Bàn tay đưa ra của Tô Uyển Thanh cứng đờ giữa không trung, trên mặt thoáng qua vẻ bẽ bàng, cô ta liếc thấy vẻ mặt bất mãn không hề che giấu của Ôn Nghênh, lập tức nhìn Ôn Nghênh với vẻ đầy áy náy.

“Xin lỗi đồng chí Ôn nhé, cô đừng hiểu lầm. Trước kia lúc anh Ngọc Thành bị thương đi lại bất tiện, tôi chăm sóc anh ấy quen rồi, nhất thời chưa sửa được.”

Nói xong, cô hất cằm, dùng ánh mắt ra hiệu cho Chu Ngọc Thành: “Chồng à, bóc giúp em với, vỏ này cứng quá, em đau tay.”

Chu Ngọc Thành nhìn Ôn Nghênh đang chu cái miệng nhỏ, bày ra vẻ mặt kiêu căng kiểu “anh chọc em không vui thì phải bồi thường cho em”, cứ như thể nếu ban nãy anh nhận đĩa thịt cua kia thì chính là phạm phải tội tày đình vậy.

Anh im lặng nhìn con cua trong bát, lại nhìn sang “người vợ” đang mong chờ anh hầu hạ. Sau đó đành thở dài cam chịu, anh đứng dậy đi rửa tay thật sạch rồi quay lại ngồi xuống, nhẫn nại bắt đầu bóc cua cho Ôn Nghênh.

Bố Chu và mẹ Chu nhìn con trai thành thạo bóc cua, sau đó gỡ từng miếng thịt cua trắng ngần bỏ vào đĩa của Ôn Nghênh mà trố mắt nhìn nhau, chẳng dám thở mạnh.

Dì Lưu và bác Chu lại càng tinh ý, vội vàng bế Tiểu Bảo đang gặm bánh gạo, bưng theo cái bát nhỏ của thằng bé, lặng lẽ rời xa bàn ăn đang nồng nặc mùi thuốc súng vô hình này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc