Cười xong, tập thể hỏi Chu Minh Dục: “Sau mày cũng tới đây?!”
Chu Minh Dục bị trói lâu như vậy, cổ tay đều đỏ, vừa xoa vừa đọc kịch bản: “Aizz, thật không dám giấu diếm, kỳ thật tao chính là người của cục quản lý thời không.”
Thi Nhiên đá vào mông cậu chàng một cái: “Chính mày đá tụi tao đến đây hả?”
Chu Minh Dục nghiêm trang: “Nghiên cứu khoa học mà, luôn phải trả giá đắt! Vì khoa học hiến thân tụi bay phải cảm thấy vinh hạnh chứ! Huống chi không phải tao tới cứu tụi mày đây sao?”
Sầm Phong không muốn nghe cậu chàng huyên thuyên nữa: “Nói thẳng đi, làm sao để trở về?”
Chu Minh Dục húng hắng giọng, vẻ mặt cao thâm khó dò: “Tụi bay bị dịch chuyển tới nơi này là bởi vì năng lượng của đường hầm thời không đã bị cạn kiệt trong quá trình sử dụng. Chỉ cần chúng ta tìm được đá năng lượng, sẽ có thể khởi động đường hầm thời không lần nữa, xuyên qua thời không trở lại tương lai!”
Ứng Hủ Trạch: “Đá năng lượng kia tìm ở đâu?”
Chu Minh Dục nháy mắt với anh chàng: “Mày hỏi đúng người rồi đấy. Kỳ thật tao tới sớm hơn tụi bay mấy ngày đã tra xét rất lâu trong khu rừng nguyên thủy này. Bằng tài trí hơn người của tao, tao đã phát hiện đá năng lượng được giấu trong bộ lạc ăn thịt trên núi!”
Hà Tư Niên vừa nghe cái tên này đã sợ hãi: “Bộ lạc ăn thịt?!”
Chu Minh Dục: “Ăn thịt chứ có phải ăn thịt người đâu, chú sợ cái gì? Bộ lạc này của bọn chúng á, không phải thịt không ăn. Nếu chúng ta muốn lấy đá năng lượng, nhất định phải đem thịt đi đổi!”
Thi Nhiên: “Thịt người cũng là thịt, bắt mày đem đi đổi cũng được nhỉ?”
Chu Minh Dục: “??? Không có tao, chúng mày không khởi động đường hầm thời không được đâu! Tao khuyên chúng mày đừng có hội đồng tao!”
Thi Nhiên vô cùng tiếc nuối: “Xời, thôi được. Bây giờ chúng mình quay lại vẫn có thể bắt được gà rừng chứ?”
Về cũng không dám, nhỡ lại gặp đám người rừng kia thì sao. Đi cả một buổi sáng, mọi người đều hơi đói bụng, vì thế quyết định về hang núi trước.
Nhìn thấy Chu Minh Dục, Thương Tử Minh và Biên Kỳ ở lại bắt cá đều sợ ngây người: “Sao mày cũng tới thế?”
Vì thế Chu Minh Dục lại rung đùi đắc ý đọc kịch bản thêm lần nữa.
Cậu chàng làm khách mời bí mật của chương trình, cũng chính là NPC trong chương trình, đã cầm được kịch bản từ lâu. Thế nên hôm nọ sang nhà Hứa Trích Tinh ăn cơm, nghe thấy Sầm Phong nói lên show nhóm, cậu chàng mới sợ bị anh phát hiện cậu cũng tham gia.
Lang thang trong hang núi một vòng, cậu chàng hâm mộ nói: “Chúng mày còn được ngủ lều.”
Mấy người ăn một túi bánh quy và mấy quả dọc lót dạ, có 4 con cá trong một cái lũy vây bằng đá. Chu Minh Dục hưng phấn nói: “Tao muốn ăn cá nướng!”
Thi Nhiên mắng cậu chàng: “Mày ăn cái rắm! Bọn tao sắp hết nước và lương thực rồi đây này!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



