Edit + Beta: meomeoemlameo.
Hứa Trích Tinh: Tay không dùng được có thể chém rớt.
Chu Minh Dục không ngờ sẽ bị anh Phong từ trước đến nay đều ‘ yêu thương ’ mình đối xử lạnh nhạt như thế, cực kỳ ấm ức: “Trích Tinh bắt em không được cử động mà!”
Chu Minh Dục uống hai ngụm nước, cảm thấy chua xót, nhỏ giọng nói thầm: “Làm phiền người khác cái gì, còn không phải là cậu sợ anh Phong phải động tay à.”
Trước kia cậu chàng bị Hứa Trích Tinh cảnh cáo, nên vẫn chưa bô bô cái miệng trước mặt Sầm Phong.
Hơn nữa theo quan sát của cậu chàng trong khoảng thời gian này, cậu chàng có thể khẳng định Sầm Phong không có yêu đương. Hứa Trích Tinh hơn phân nửa là giống mình năm đó, hoặc là không theo đuổi được hoặc là tương tư đơn phương. Về tình về lý, cậu chàng đều nên bảo vệ tôn nghiêm của một cô gái, không thể nói bậy.
Ngẫm lại cô gái chính mình theo đuổi bao nhiêu năm, bây giờ lại đang nỗ lực theo đuổi một cậu trai khác, trong lòng thật là có chút hụt hẫng.
Giọng cậu chàng nhỏ tí, chỉ có Hứa Trích Tinh nghe được, cô giơ tay nhéo vào eo cậu chàng một cái. Chu Minh Dục phát ra tiếng hét thảm thương: “Cậu động tay động chân làm cái gì?”
Hứa Trích Tinh nhìn qua gương lườm cậu: “Ai kêu cậu lắm lời.”
Thi Nhiên ở bên cạnh đấm bàn cười gần chết: “Hai người thật đúng là oan gia. Em gái Trích Tinh này, hồi nó đi học có phải cũng quậy làm người khác ghét không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

