Edit + Beta: meomeoemlameo.
Suốt hai ngày huấn luyện này Sầm Phong đều đóng vai bình hoa, mọi người ở Ban F đều đoán được.
Nhưng tính tình anh quá lạnh, nhìn qua lại hơi khó gần, hơn nữa đây là sự lựa chọn của chính anh, mọi người cũng không dám nói gì. Cho nên khi anh nói ra câu “Anh dạy”, mọi người đều nghĩ: Ông dạy cái gì? Dạy chúng tôi làm bình hoa như nào hả?
Thi Nhiên cũng bình tĩnh lại từ bi phẫn lúc nãy, có hơi ngượng ngùng, kéo tay Sầm Phong đứng lên, vực dậy tinh thần vỗ vỗ vai anh, cười nói: “Em không sao!”
Cậu gọi Chu Minh Dục và Hà Tư Niên: “Dzô, tiếp tục luyện, tao cũng không tin mình không nhảy được.”
Thi Nhiên hôm nay đã đi tìm Ứng Hủ Trạch ba lần, Ban F đông người, anh chàng lại không có khả năng sửa đúng động tác cho từng nười, hôm nay lãng phí mấy tiếng đồng hồ ở Ban F.
Thi Nhiên rầu rĩ nói: “Tìm cái gì mà tìm, người ta thì không cần luyện à!”
Cậu bấm nút mở loa, chuẩn bị tiếp tục luyện. Khúc nhạc dạo vừa mới vang lên, đã bị Sầm Phong tắt đi. Cả phòng người đều nhìn anh, Sầm Phong thản nhiên nói: “Động tác không liền mạch thì không ghép nhạc được đâu, chia ra mà tập cái đã.”
Thi Nhiên ngơ ngác: “Chia thế nào ạ?”
Sầm Phong đứng bên cạnh, hai người hướng mặt vào tường kính, anh nói: “Chú học theo anh.”
Anh chia đoạn động tác đầu thành bốn phần, còn chi tiết và chậm hơn động tác thầy dạy lúc trước.
“Tay hướng lên trên một chút, cổ tay ngang với huyệt thái dương của chú.”
“Khuỷu tay trái giữ vuông góc 90 độ, đừng cong.”
“Vung mạnh tay hơn một chút, đừng giữ lực, vung về, vung ra.”
“Động tác tay của chú cứng quá, có phải nhảy Popping đâu, lỏng người ra, tự nhiên một chút.”
“Động tác này có thể freeze, đừng hạn chế quá, có phong cách của mình là tốt nhất.”
Thi Nhiên học học một lúc, đột nhiên cảm thấy bài nhảy này hình như cũng không khó quá mà? Cứ phân làm mấy phần nhỏ luyện mấy lần, Sầm Phong hỏi cậu: “Nhớ kỹ chưa?”
Cậu hơi hưng phấn gật gật đầu.
Sầm Phong nói: “Vậy lên đây, nhảy theo anh.”
Lúc đầu nối các phần lại thành động tác hoàn chỉnh còn hơi khó khăn, nhưng vừa rồi Sầm Phong đã cậu học thuộc động tác mấy lần, bây giờ lại có Sầm Phong nhảy mẫu đằng trước, Thi Nhiên ngạc nhiên phát hiện, cậu chưa từng nhảy mạch lạc như vậy bao giờ.
Nhảy xong một đoạn nhỏ, Sầm Phong nói: “Nhảy thêm lần nữa, lần này vừa nhảy vừa hát.”
Vừa nhảy vừa hát dễ luống cuống tay chân nhất, Sầm Phong lại vô cùng thành thạo. Thi Nhiên vốn đang theo không kịp một tí, nhưng có anh ở phía trước đỡ đần, nghe giọng ca trầm thấp của anh, dần dần cũng đuổi kịp.
Đám trainee vốn ngã trái ngã phải không để bụng giờ phút này đều ngồi thẳng người dậy, khiếp sợ mà nhìn thiếu niên nhảy mẫu đằng trước.
Anh tựa hồ vẫn không dốc lòng như cũ, chỉ dùng giọng điệu cực kì nhạt nhẽo hát ca khúc chủ đề, nhưng không hề hát sai một chữ ca từ, giai điệu chính xác không lạc tông chút nào, mỗi một chữ đều theo nhịp nhảy, mỗi bước nhảy đều chuẩn xác, động tác cũng rất đẹp.
Học xong đoạn đầu, Thi Nhiên giống như tìm ra lục địa mới nhào cả người về phía Sầm Phong.
Nếu không phải Sầm Phong trốn nhanh, phỏng chừng đã bị cậu ta vồ trúng.
“Anh Phong, anh học được lúc nào vậy?! Anh xịn quá anh ei! Em cảm thấy anh nhảy còn giỏi hơn A Trạch đó!”
Cậu nói một hồi lại muốn lay người anh, Sầm Phong duỗi tay ngăn cậu lại, “Còn học nữa không?”
“Học học học ạ!!!”
Hà Tư Niên nói: “Em cũng muốn học!”
Đám trainee khác cũng vội vàng bò dậy, sôi nổi vây sau anh: “Chúng em cũng học ạ!”
Chỉ có Chu Minh Dục vẫn như con cá mắm nằm rạt dưới mặt sàn, Sầm Phong lườm cậu chàng một cái, khẽ gọi: “Chu Minh Dục.”
Chu Minh Dục tựa như bạch tuộc mắc cạn, tứ chi dính cứng trên sàn, miễn cưỡng bò dậy.
Sầm Phong nhìn qua tường kính, thấy mấy chục người đứng đằng sau mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

