Edit + Beta: meomeoemlameo.
Lần thứ hai ghi hình là ba ngày sau. Trong thời gian 3 ngày này, đám trainee chủ yếu là làm quen với môi trường, làm quen với nhau, học một ít bài chuyên ngành về thanh nhạc vũ đạo, quay một tí phỏng vấn cá nhân, demo, để về sau cắt nối biên tập cho vào chương trình.
Đây là một cơ hội rất quan trọng để các thực tập sinh lộ mặt, phần quay đơn cần gây được ấn tượng với khán giả chỉ trong 10 giây ngắn ngủi. Đối mặt với phỏng vấn và các câu hỏi của tổ đạo diễn, mọi người đều vắt óc tìm mưu kế trả lời sau cho tốt, phấn đấu trả lời sao cho thật nhiều muối để được cắt cho vào chương trình.
Bốn người phòng ký túc 302 cùng quay với nhau. Chu Minh Dục ở bên trong lâu nhất, mười mấy phút mới đi ra, tổ đạo diễn có vẻ đặc biệt thiên vị cậu ta.
Lúc bọn họ chờ bên ngoài, mấy trainee của Ban A cũng đi tới, cầm đồ uống của nhà tài trợ trong tay nói nói cười cười, chiếc áo hồng nhạt mặc trên người họ dường như cũng tản ra ánh sáng nhu hòa.
Hà Tư Niên vừa nhìn thấy bọn họ, có chút hưng phấn phất tay chào hỏi: “Đội trưởng!”
Trong số đó có một người là đội trưởng trong group ở công ty họ, người duy nhất được vào Ban A, là sự kiêu ngạo của họ. Hà Tư Niên ngày thường ở trong nhóm cũng là em út, được chăm sóc nhiều nhất. Đội trưởng cười chạy tới, nhét đồ uống đã uống được một nửa vào trong tay cậu bé: “Cái này uống ngon đấy.”
Hà Tư Niên lẩm bẩm: “Không cần đồ anh uống thừa đâu.”
Nói thì nói thế, vẫn không chê uống hai ngụm, đội trưởng nhìn nhìn Thi Nhiên và Sầm Phong bên cạnh cậu bé, lại hỏi: “Thế nào, ở ký túc xá đã quen chưa?”
Hà Tư Niên cười gật đầu: “Quen rồi ạ, có anh Phong chăm sóc em ạ.”
Đội trưởng vừa nghe, tức khắc hơi vui vẻ mà chụp vai Sầm Phong: “Cảm tạ nhé, người anh em.”
Tính cậu bé cẩn thận, trong khoảng thời gian ở chung này đã phát hiện Sầm Phong không thích tiếp xúc thân thể với người khác, vội vàng kéo đội trưởng lại.
Thi Nhiên ở bên cạnh hâm mộ nói: “Áo hồng nhạt đẹp ghê.”
Một thành viên khác của ban A, Center Ứng Hủ Trạch của Knight group bên Thần Tinh cười nói: “Màu xám cũng đẹp, tao thích màu xám.”
Thi Nhiên chua lòm: “Vậy sao mày không mặc đi?”
Ứng Hủ Trạch thâm trầm buông tiếng thở dài: “Thực lực không cho phép.” Anh chàng cười ha ha trước con mắt giận dữ của Thi Nhiên, “Màu xám thật sự không tồi, mày nhìn Sầm Phong đi, còn đẹp trai hơn bọn tao mặc màu hồng nhạt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
