Edit + Beta: meomeoemlameo.
Hứa Trích Tinh rửa bát xong đi ra, nhìn thấy idol đang đứng cạnh cửa sổ lớn từ trần đến sàn. Đêm giao thừa náo nhiệt dần dần yên lặng, ngoài cửa sổ chỉ còn ánh đèn neon nhấp nháy và tiếng gió xa xăm.
Sầm Phong nhịn không được ý cười, quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, thấp giọng nói: “Anh phải về thôi.”
Tuy rằng Hứa Trích Tinh rất muốn để idol qua đêm ở đây, dù sao muộn thế này còn phải chạy tới chạy lui thì bất lợi cho sự nghỉ ngơi của anh. Nhưng nói như vậy thì cảm thấy hơi bị mờ ám, hơn nữa mới nãy cô còn cầm lòng không đậu làm chuyện sai trái, bây giờ nếu lại đề nghị như vậy, phỏng chừng idol sẽ thật sự hoài nghi cô rắp tâm bất lương.
Cô chỉ có thể gật đầu: “ Dạ dạ dạ, anh gọi chị Đào Tử tới đón đi ạ!”
Sầm Phong vừa rồi đã nhắn tin cho Vưu Đào trước rồi, bây giờ chắc chị cũng sắp đến. Anh mặc áo khoác thật kín, Hứa Trích Tinh lưu luyến không rời tiễn anh đến ngưỡng cửa, dặn dò anh: “Anh ơi anh về phải nghỉ ngơi cho tốt nhé, chuyện tuyên truyền album anh cứ giao cho công ty là được rồi, đừng lo lắng!”
Anh đội mũ lên, đôi mắt ẩn trong bóng tối, thấp giọng đồng ý. Khi sắp mở cửa, lại quay đầu nói với cô: “Cháo đậu xanh ăn rất ngon.”
Hứa Trích Tinh liền cười cong mắt: “Lần sau lại nấu cho anh ăn!”
Sầm Phong cười vẫy tay với cô.
Anh không cho cô ra tiễn, đi thang máy xuống gara lên xe xong, mới nhắn WeChat cho cô: Anh lên xe rồi, em nghỉ ngơi sớm đi.
Hứa Trích Tinh nhắn lại hình chú mèo liên tục gật đầu, có chữ “được” đi kèm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)