Buổi chiều khi ID group đang quay trong vương cung, cô đã ở trên phố, mặc diễn phục đeo mặt nạ cùng đông đảo diễn viên quần chúng quậy với nhau, nghe sự chỉ đạo của đạo diễn luyện tập một chút.
Vẫn là lần đầu tiên cô làm chuyện này, tuy rằng chạy tới chạy lui hơi mệt, nhưng nghĩ đến buổi tối có thể nhìn thấy idol, đi ngang qua anh anh cũng không nhận ra mình, cô liền có tí hưng phấn kích thích.
Thỉnh thoảng bà chủ Hứa vẫn muốn lấy việc công làm chuyện tư một tí.
Nhưng đương lúc người đến người đi trên phố, liếc mắt một cái thấy anh, những cuộc tập luyện truy đuổi tránh né cô quên sạch đến chín tầng mây trong nháy mắt. Anh mặc hán phục màu trắng xanh, thân cao như ngọc, mặt mày xinh đẹp. Trong đầu cô liền nảy ra câu thơ cổ “Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song”.
Cô ngửa đầu, ngơ ngác nhìn anh, đến chạy trốn cũng quên mất.
Mặt nạ bị tháo ra một nửa, cô mới giật mình tỉnh lại, đang định ngăn cản, anh lại che mặt nạ xuống.
Rốt cuộc làm sao idol nhận ra cô?! Chỉ bằng một cái cằm sao!
Bạn nhỏ Hứa Trích Tinh không khỏi bối rối.
Người bán hàng rong cầm những xiên hồ lô ngào đường đi qua, Sầm Phong cất bút đánh dấu đi, gọi người bán hàng rong kia lại: “Hồ lô ngào đường ăn được không?”
Người bán hàng rong hớn ha hớn hở nói: “Ngài hỏi lạ, không thể ăn tôi còn khiêng bán làm gì? Công tử mua không? Hai xu một xiên!”
Sầm Phong cầm hai xu tiền giao cho anh ta, nghiêng đầu tìm tòi, chọn một xâu hồ lô tròn đầy lớn nhất kéo xuống. Hứa Trích Tinh đang trông mong nhìn, thấy idol tự cắn trước một viên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


