Edit + Beta: meomeoemlameo.
Đá không tìm thấy, nhưng lại tìm thấy đường hầm thời không tổ tiết mục bố trí ở lãnh cung.
Khung cảnh cung điện hoàng thất này dựng không lớn lắm, Sầm Phong bỏ hết những chỗ mọi người đã tìm ra, cuối cùng chỉ còn tẩm cung của Trụ Vương và ao rượu rừng thịt là chưa đi.
Phục Hưng Ngôn nói: “Tao đi qua ao rượu rừng thịt rồi, cửa có thị vệ gác, chỉ mở cho Trụ Vương thôi, người khác không cho vào.”
Còn tẩm cung của Trụ Vương, càng không thể trắng trợn táo bạo chạy vào tìm kiếm.
Mười người đang rối rắm, Trụ Vương liền phái cung nhân tới truyền lời, gọi ba mỹ nhân của gã tới tẩm cung dùng bữa.
Ứng Hủ Trạch vỗ đùi: “Cơ hội tới rồi!” Anh chàng tắt micro, thì thầm gì đó, tổ đạo diễn bên kia cũng không nghe thấy, chỉ thấy hình ảnh mấy người vẻ mặt nóng lòng muốn thử, cảm thấy có dự cảm đáng quan ngại.
Ba mỹ nhân thêm bảy nha hoàn thị vệ, đoàn người rồng rắn đi tới tẩm cung của Trụ Vương.
Đồ ăn đã mang lên bàn.
Trụ Vương ban sáng bị Phong Phong chơi parkour mệt nằm liệt đã khôi phục như thường, nhưng ánh mắt gã nhìn Sầm Phong bây giờ sợ lắm rồi, ngồi cũng không dám dựa gần Sầm Phong, để Ứng Hủ Trạch và Chu Minh Dục ngồi ở hai bên gã.
Gã cầm bầu rượu khảm ngọc lục bảo, cười toe toét nói: “Lại đây, ái phi, cùng quả nhân uống cạn ba ly nào.”
Chu Minh Dục đặc biệt nhập vai cướp lấy bầu rượu trên tay gã: “Đại vương, sao dám để người tự mình động tay! Để thần thiếp rót cho ạ!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


