ID group liếc nhau, đều thấy trong mắt nhau ý nghĩ tương đồng: Mặc kệ nó, hóng chuyện vui rồi nói tiếp!
Chu Minh Dục còn gào thét thảm thương như giết heo, ID group vui tươi hớn hở cùng theo quần chúng vây xem đi tới bờ sông. Đội ngũ khua chiêng gõ trống cả đường buông đòn gánh xuống, Chu Minh Dục bị nhốt trong giỏ tre còn muốn giãy giụa, bị đè chặt lại.
Trưởng giả đi đầu xoay người lại, giơ tay ý bảo mọi người yên lặng, nghiêm túc nói: “Các vị hương thân phụ lão, vận số ông chủ tôi năm nay không may mắn, hôm qua bị tên háo sắc này tùy ý xông vào, dù chưa mất trộm bị thương, lại khiến cô nương nhà tôi bị kinh hãi. Tên Sở Khanh này không biết hối cải, còn có ý đồ lừa gạt nữ quyến, vốn nên ngũ mã phanh thây răn đe cảnh cáo! Nhưng ông chủ tôi nhân từ, niệm gã tuổi nhỏ, lại là vi phạm lần đầu.”
Nói tới đây, lão vừa cảm khái lại bất đắc dĩ mà than một tiếng.
Thi Nhiên hứng thú bừng bừng nói: “Ok òi, không cần chúng ta cứu cũng sẽ thả người thôi.”
Trưởng giả buồn bã nói: “Cho nên sửa thành dìm chết, hôm nay liền mời chư vị làm chứng, cũng coi như không làm nhục tiếng lành của gia chủ tôi!”
Quần chúng vây xem tỏ vẻ cảm động mà vỗ tay: “Nhà họ Tô thật là thánh nhân, thật sự là quá mức nhân từ!”
ID group: “…………”
Chu Minh Dục tê tâm liệt phế: “Đều là chết! Có gì khác nhau?! Lại nói chết đuối rốt cuộc nhân từ chỗ nào chứ?!”
Trưởng giả xoay người nổi giận nhìn cậu chàng: “Câm mồm! Tên nhãi ranh này, tuổi còn trẻ đã làm nên chuyện đại gian đại ác như thế! Nếu thả ngươi ra, sau này chẳng phải sẽ làm loạn nước Thương của ta?!”
Quần chúng vây xem vừa kinh vừa giận lại vừa sợ: “Chuyện này trăm triệu không thể! Quản gia Tô, bác đừng lắm lời với gã nữa, mau giết đi!”
Chu Minh Dục chết khiếp: “Sao tui lại thành đại gian đại ác? Không phải tui chỉ xem chỉ tay cho chị gái kia, phán chị đó có tướng làm mất nước hay sao? Giết tui có ích lợi gì, chi bằng các người giết thằng cha tên Khương Tử Nha, ổng mới là đầu sỏ gây tội!”
Trưởng giả không dao động, vung cổ tay áo: “Tên dâm tặc này chỉ giỏi nói linh ta linh tinh, không nhiều lời với gã nữa, người đâu! Đẩy xuống sông đi!”
Chu Minh Dục lại kêu thảm thiết, vừa kêu vừa quay về phía ID group: “Anh Phong! Cứu em với! Em đưa mọi người đi tìm đá năng lượng! Em biết chỗ nè!”
ID group hóng hớt xong rồi, lúc này mới vui tươi hớn hở chạy lên ngăn cản.
Bọn họ đông người, như một tổ ong nhảy lên, đẩy người đẩy người, cứu người cứu người. Sức lực của trưởng giả và gia đinh không địch lại bọn họ, nhìn Chu Minh Dục bò ra khỏi giỏ tre, kinh giận nói: “Các ngươi là người phương nào?! Dám làm việc đại nghịch bất đạo như thế!”
Tuy rằng cứu được người ra rồi, nhưng quần chúng vây xem và gia đinh bao vây bọn họ, căn bản là không chạy được.
Mọi người đều vừa lo lắng vừa hưng phấn hỏi: “Đội trưởng, chúng ta phá vây ra ngoài ạ?!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

