Văn phòng khoa Ngoại tim mạch ở tầng bốn.
Thang máy bệnh viện đông người, Nhậm Tiểu Hy lười đợi, kéo Hứa Vụ đi thang bộ.
Không biết có phải bị những lời của Tiểu Hạ chọc tức hay không.
Suốt dọc đường, miệng Nhậm Tiểu Hy không lúc nào ngơi nghỉ.
“Tuyển vào một vị thiếu gia, thật không biết Chủ nhiệm Triệu nghĩ gì nữa.”
Chủ nhiệm Triệu là trưởng khoa Ngoại tim mạch, còn nửa năm nữa là nghỉ hưu.
Rõ ràng, vị tân chủ nhiệm này chính là người được chuẩn bị để nửa năm sau tiếp quản vị trí.
Sắp sửa phải chạm mặt.
Không muốn Nhậm Tiểu Hy mang theo cảm xúc đi hội chẩn, Hứa Vụ an ủi cô nàng: “Không sao, cũng đâu phải khoa chúng ta.”
Nhậm Tiểu Hy: “Cùng một trung tâm mà.”
Cùng một bệnh viện, khoa Nội tim mạch giỏi, thì khoa Ngoại tim mạch nhất định phải mạnh.
Khoa Ngoại là khoa chốt chặn cuối cùng.
Những ca phẫu thuật can thiệp không làm được thì phải chuyển sang mổ mở.
Cho nên những ca hội chẩn như hôm nay, một tuần ít nhất cũng phải có vài chục lần.
Bản thân Nhậm Tiểu Hy thì không sao, cô nàng chỉ là một bác sĩ nhỏ, không phụ trách công việc hội chẩn.
Khó khăn là Hứa Vụ.
Công việc của Bác sĩ nội trú chính bao gồm cả việc điều phối hội chẩn.
Giọng Nhậm Tiểu Hy đầy xót xa: “Vụ Vụ, cậu còn hơn một tháng nữa mới hết nhiệm kỳ, đến lúc đó ngày nào cũng chạm mặt, khổ thân cậu.”
Hứa Vụ biết Nhậm Tiểu Hy đang lo lắng cho mình.
Hứa Vụ nói: “Yên tâm đi, tớ tự xử...” lý được.
Hai người vừa bước ra khỏi lối thoát hiểm, nửa câu sau của Hứa Vụ bỗng im bặt.
Ánh mắt đột nhiên dán chặt vào phía xa.
Đồng tử khẽ run lên.
Sao vậy? Nhậm Tiểu Hy không hiểu ra sao, nhìn theo ánh mắt cô.
Chỉ thấy trước cửa phòng hội chẩn có một người đàn ông đang đứng.
Dáng người cao ráo. Mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh navy cắt may hoàn hảo, thắt cà vạt cùng tông màu.
Nếu không phải nhìn thấy đối phương đang cầm sổ hội chẩn trên tay, Nhậm Tiểu Hy còn tưởng khoa Ngoại tim mạch mới nhận một bệnh nhân là siêu mẫu cơ đấy.
Cô nàng chớp chớp mắt, sau khi phản ứng lại được điều gì đó, liền quay đầu hỏi Hứa Vụ: “... Mẹ kiếp! Đây không phải là tân chủ nhiệm của chúng ta đấy chứ?”
Sáng nay Tiểu Hạ nói đẹp trai, cô nàng một chữ cũng không tin!
Chu kỳ đào tạo của khoa Ngoại tim mạch rất dài, muốn trụ được đến lúc được làm tay dao chính thì cơ bản cũng phải ngoài bốn mươi tuổi rồi.
Môi trường làm việc khắc nghiệt như vậy, không hói đầu đã là đáng khen ngợi lắm rồi.
Nhậm Tiểu Hy hít một ngụm khí lạnh.
Giữa hành lang người qua lại tấp nập, cô và Hứa Vụ đứng chôn chân tại chỗ.
Khoảng hai giây sau, khóe mắt Tống Đình Tây nhận ra sự khác thường, anh ngước mắt nhìn sang.
“Bác sĩ Hứa.”
Nhậm Tiểu Hy bị một tiếng gọi này làm cho tim thót lên tận cổ họng.
“Tân tân tân chủ nhiệm sao lại biết cậu tên gì?”
Không phải là đã điều tra trước tài liệu, mắng xong Bác sĩ nội trú chính của khoa Ngoại tim mạch chưa đã ghiền, định mắng luôn cả khoa Nội tim mạch một trận đấy chứ?
Trong lòng Nhậm Tiểu Hy thấp thỏm không yên.
Bị ánh mắt đầy áp bức kia nhìn chằm chằm, lại không dám mở miệng, chỉ đành lén lút kéo vạt áo Hứa Vụ từ phía sau.
Tống Đình Tây đứng cách đó hai mét, ánh mắt rơi trên khuôn mặt Hứa Vụ.
Hôm qua mới ký xong hợp đồng tuyển dụng với Bắc Phụ Y.
Vốn định gọi điện thoại nói với Hứa Vụ một tiếng.
Nhưng Hứa Vụ không nghe máy.
Sáng nay lúc Hứa Vụ gọi lại cho anh, anh lại đang ở trong phòng viện trưởng.
Cứ thế mà bỏ lỡ.
Hóa ra phó chủ nhiệm mới đến của khoa Ngoại tim mạch là Tống Đình Tây.
Hứa Vụ không quá bất ngờ.
Đại lão khoa Ngoại tim mạch vừa từ nước ngoài về, lúc Nhậm Tiểu Hy tám chuyện buổi sáng, cô đã lờ mờ đoán ra rồi.
Lúc này, chẳng qua là đáp án đã được xác thực mà thôi.
Hứa Vụ nhìn Tống Đình Tây.
Anh mặc áo blouse trắng, khí chất ôn hòa hơn hẳn so với bộ âu phục chỉnh tề hôm đi lĩnh chứng.
Cùng một bộ đồng phục freesize, mặc trên người anh, để lộ một đoạn đầu gối, lại mang đến một cảm giác như đang mặc áo măng tô cao cấp.
“Bác sĩ Hứa?”
Tống Đình Tây gọi lại lần nữa.
Bên cạnh anh, nữ bác sĩ lúc đầu đang nói chuyện với anh cũng nhìn theo.
“Đình Tây, cậu quen bác sĩ Hứa à?”
Tống Đình Tây không quay đầu lại, ánh mắt vẫn dừng trên mặt Hứa Vụ.
“Ừ. Bác sĩ Hứa là...”
“Chủ nhiệm Tống!” Hứa Vụ đột ngột ngắt lời ngay lúc anh vừa định mở miệng.
Bất kể nửa câu sau Tống Đình Tây định nói gì, Hứa Vụ cũng không muốn công khai mối quan hệ của hai người giữa hành lang.
Quen biết cũng được, chớp nhoáng kết hôn cũng thế.
Đều không muốn!
Hứa Vụ nhìn thẳng vào Tống Đình Tây: “Chủ nhiệm Tống, đến giờ hội chẩn rồi, chúng ta bắt đầu được chưa?”
Trên cuốn sổ hội chẩn, móng tay Hứa Vụ bấu chặt đến mức trắng bệch.
Căng thẳng sao?
Đuôi chân mày Tống Đình Tây khẽ nhướng lên, nửa ngày sau, anh gật đầu, đẩy cửa phòng hội chẩn ra.
“Được, mời vào.”
Bệnh tình không quá phức tạp, khoa Ngoại tim mạch chỉ cử hai bác sĩ đến.
Tống Đình Tây và Lý Hạo.
“Bệnh nhân mới bốn mươi tuổi, mổ sớm thì khả năng phục hồi sẽ tốt hơn một chút.”
Nhậm Tiểu Hy trước khi đến đã đoán được kết quả hội chẩn, nên không có gì bất ngờ.
Cân nhắc đến việc tiết kiệm giường bệnh, Tống Đình Tây nói: “Chiều mai tôi sẽ là tay dao chính.”
Hứa Vụ: “Được, vậy tôi sẽ đi trao đổi phương án phẫu thuật với người nhà bệnh nhân ngay, rồi chuyển khoa.”
“Được.” Tống Đình Tây gật đầu.
Sau đó, ngay lúc Hứa Vụ định đứng dậy, anh gọi cô lại: “Bác sĩ Hứa nếu không bận, có thể nói cho tôi biết tình hình của bệnh nhân không?”
Tân chủ nhiệm muốn thể hiện tốt trong mấy ca phẫu thuật đầu tiên, Lý Hạo không nghĩ nhiều, cùng Nhậm Tiểu Hy khép cửa đi ra ngoài.
Cửa phòng hội chẩn đóng lại, trong phòng chỉ còn lại hai người.
“Bác sĩ Tống, buổi xem mắt hôm đó, là tôi nhận nhầm người.”
Sự cố hiểu lầm lớn như vậy, Hứa Vụ cho rằng cần phải nói rõ ràng.
Nhưng cô vừa mới mở lời, đã nghe Tống Đình Tây nói: “Lỗi hoàn toàn do tôi, tôi xin lỗi.”
“Lúc đó sở dĩ không nhắc nhở em, là vì tôi cảm thấy bác sĩ Hứa rất phù hợp với tiêu chuẩn hôn nhân của tôi.”
“Nhưng đó không phải là lý do, xin lỗi em.”
Lời giải thích thẳng thắn, lời xin lỗi trực diện, Hứa Vụ khẽ sững sờ.
Vốn dĩ là người lạ xem mắt, là Tống Tử Văn hay Tống Đình Tây cũng không quan trọng.
Thứ cô cần chỉ là thái độ của đối phương.
Bây giờ Tống Đình Tây đã có thái độ, Hứa Vụ đương nhiên cũng không phải là người hay làm mình làm mẩy.
Lắc đầu nói: “Không sao, kết quả tốt là được rồi.”
Biết đâu đổi thành Tống Tử Văn lại không có hiệu quả cao bằng Tống Đình Tây.
Không có quá nhiều lời trách móc, mức độ phản ứng lạnh nhạt của Hứa Vụ vượt ngoài dự đoán của Tống Đình Tây.
Dựa theo sự hiểu biết về con gái học được từ bà Văn từ nhỏ đến lớn. Tống Đình Tây rút ra một kết luận, Hứa Vụ đang có cảm xúc.
Cho nên cô mới trực tiếp phủ nhận mối quan hệ của họ ở hành lang.
Tống Đình Tây nhìn Hứa Vụ một lát: “Em vẫn còn rất giận đúng không?”
“Không có.” Hứa Vụ mím môi, lắc đầu.
“Tôi chỉ không muốn để người khác biết mối quan hệ của chúng ta.”
“Ẩn hôn sao?” Tống Đình Tây nghe ra ý của Hứa Vụ, hàng lông mày khẽ nhíu lại.
Ánh mắt khó hiểu, nhìn về phía Hứa Vụ: “Trong hợp đồng lao động của bệnh viện có quy định cứng nhắc là không được yêu đương chốn công sở à?”
Hứa Vụ nghẹn lời: “Cái đó thì không có.”
“Nếu anh không phiền, tôi muốn đợi đến khi được bổ nhiệm Bác sĩ điều trị rồi hẵng nói.”
Lý do rất đơn giản.
Một người là Bác sĩ nội trú chính, một người là phó chủ nhiệm bác sĩ thiên tài nhảy dù xuống.
Thân phận của hai người đặt cạnh nhau, rất khó để không trở thành chủ đề bàn tán sau bữa ăn của mọi người.
Tống Đình Tây hiểu ý của Hứa Vụ.
Trầm ngâm hai giây, anh chọn một phương án trung hòa, hỏi Hứa Vụ: “Đã kết hôn, nhưng không công khai danh tính của em, được không?”
Nghĩ lại thì đối phương cũng cần thân phận đã kết hôn để làm bia đỡ đạn.
Phương án này đương nhiên là được.
Hứa Vụ gật đầu: “Cảm ơn anh đã thấu hiểu.”
Mức độ khách sáo, giống như căn bản không hề coi anh là chồng.
Đủ độc lập, lại chừa đường lui cho đối phương.
Tống Đình Tây càng lúc càng hài lòng với cuộc hôn nhân này.
Khựng lại một chút, anh nhắc đến chuyện thứ ba: “Còn chuyện công việc nữa.”
“Hợp đồng tuyển dụng hôm qua mới làm xong thủ tục, không phải tôi cố ý giấu em.”
Nhớ lại cuộc gọi nhỡ trong điện thoại tối qua.
Hứa Vụ tỏ ý thấu hiểu: “Không sao, tối qua lúc anh gọi điện tôi đang trên bàn mổ, hôm nay biết cũng vậy thôi.”
Kim đồng hồ trên tường phòng hội chẩn đã quay được hai vòng rưỡi.
Hai phút rưỡi, trao đổi xong ba vấn đề.
Một cuộc hôn nhân hiệu quả cao và đầy tính thực tế.
Hứa Vụ rất hài lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)