Nhận nhầm người? Lĩnh nhầm chứng?
Câu hỏi này của Nhậm Tiểu Hy cũng làm Hứa Vụ ngơ ngác.
Cô quay đầu lại, xác nhận với Nhậm Tiểu Hy: “... Dì nói bác sĩ Tống không đến?”
Vẻ mặt Nhậm Tiểu Hy như sắp khóc, gật đầu.
“Đúng vậy! Mẹ tớ nói, chiều hôm qua bác sĩ Tống đột xuất có thêm một ca phẫu thuật, phình tách động mạch chủ, mười tiếng đồng hồ, nửa đêm mới xong. Sáng nay trên WeChat đã xin lỗi mẹ tớ rối rít rồi.”
Mẹ của Nhậm Tiểu Hy sau khi nghỉ hưu đã mở một trung tâm môi giới hôn nhân.
Vừa hay dạo này Hứa Vụ có lý do bất đắc dĩ phải kết hôn.
Nên ngay lập tức cô nghĩ đến mẹ Nhậm.
Là bạn thân nhiều năm, mẹ Nhậm vừa nghe nói Hứa Vụ muốn xem mắt, lập tức vỗ ngực đảm bảo sẽ tìm cho Hứa Vụ một người tốt nhất.
Còn hỏi Hứa Vụ có yêu cầu gì không.
Hứa Vụ không có yêu cầu gì nhiều, chỉ nói đối phương nhân phẩm tốt, hiểu cho công việc bận rộn của cô, có thể kết hôn càng sớm càng tốt là được.
Dù sao trên thị trường hôn nhân, nghề nữ bác sĩ cũng không được ưa chuộng cho lắm. Hứa Vụ muốn nhanh chóng lĩnh chứng, nên đã giảm bớt một số yêu cầu.
Cô tin tưởng vào mắt nhìn người của mẹ Nhậm.
Mẹ Nhậm cũng không phụ sự tin tưởng của Hứa Vụ.
Ngay ngày hôm sau, bà đã tìm cho cô một đối tượng xem mắt có điều kiện phù hợp.
Mẹ Nhậm đã nói thế này.
“Đối phương họ Tống, lớn hơn cháu bốn tuổi, là bác sĩ khoa Ngoại tim mạch của Bệnh viện Trung tâm, cùng ngành nghề sẽ có tiếng nói chung hơn!”
“Người bản địa, có xe có nhà, bố mẹ đều là giáo sư đại học, gia thế nhân phẩm cũng được đảm bảo!”
“Trùng hợp nhất là, Tiểu Tống cũng muốn kết hôn sớm. Nên thời gian xem mắt có thể sắp xếp vào buổi chiều không?”
Dì Triệu giải thích rằng bác sĩ Tống sắp phải đi công tác, nên mới gấp gáp như vậy.
Nếu Hứa Vụ không có vấn đề gì, họ sẽ hẹn gặp ở quán cà phê cạnh bệnh viện, lúc ba giờ chiều.
Thời gian đó vừa hay Hứa Vụ không có ca phẫu thuật.
Cúp điện thoại, cô liền đi tìm chủ nhiệm xin nghỉ phép một tiếng.
Sau đó, chính là gặp mặt, lĩnh chứng.
Nếu không phải Nhậm Tiểu Hy nói cho cô biết bác sĩ Tống căn bản không đến, Hứa Vụ hoàn toàn không cảm thấy có chỗ nào bất thường.
Cô lướt lại thông tin trong đầu, hỏi Nhậm Tiểu Hy: “Bác sĩ Tống mà dì giới thiệu tên đầy đủ là gì?”
“Tống Tử Văn chứ ai!”
Nhậm Tiểu Hy sắp khóc vì sốt ruột: “Tớ không phải đã gửi WeChat cho cậu rồi sao?”
Thấy Hứa Vụ vẻ mặt mờ mịt.
Nhậm Tiểu Hy hỏi cô: “... Cậu không xem à?”
Hứa Vụ ngập ngừng lục tìm điện thoại trong túi xách.
Hai giờ rưỡi chiều hôm qua.
Nhậm Tiểu Hy: [Vụ Vụ, trong điện thoại mẹ tớ quên không nói với cậu, bác sĩ Tống tên là Tống Tử Văn.]
Hứa Vụ khẽ nhíu mày: “Lúc đó tớ đang bận điều phối giường bệnh cho bệnh nhân cấp cứu, không để ý...”
Nhưng đây không phải trọng điểm.
Nhậm Tiểu Hy sốt ruột giậm chân: “Trọng điểm là cậu đã lĩnh chứng với ai!”
“Vụ Vụ của tớ ơi, cậu không phải bị lừa hôn rồi chứ!”
“Chuyện đó thì không.” Hứa Vụ đáp như đinh đóng cột.
“Đối tượng lĩnh chứng của tớ là... Tống Đình Tây.”
“Tống Đình Tây? Sao tớ nghe cái tên này quen quen nhỉ?”
“Thôi bỏ đi không quan tâm nữa, cậu mau kể tớ nghe hai người lĩnh chứng kiểu gì!”
Lĩnh kiểu gì á?
Hứa Vụ nhớ lại buổi chiều hôm qua.
Hẹn gặp ở quán cà phê lúc ba giờ.
Vì đột xuất nhận một ca cấp cứu, Hứa Vụ đến muộn hai mươi lăm phút.
Khi đến quán cà phê, trong quán ngoài anh chàng giao hàng đang đợi lấy đồ ở quầy lễ tân, thì chỉ có một mình Tống Đình Tây.
Tống Đình Tây mặc áo sơ mi, quần tây đen ngồi bên cửa sổ, trên bàn đặt một ly Americano đá.
Rõ ràng là đang đợi người.
Đối tượng xem mắt mà mẹ Nhậm giới thiệu lại là Tống Đình Tây sao? Hứa Vụ có chút kinh ngạc.
Hai năm trước, cô từng gặp Tống Đình Tây.
Trong một hội nghị học thuật thường niên về phẫu thuật ngoại lồng ngực xâm lấn tối thiểu hàng đầu quốc tế.
Lúc đó, cô đi theo giáo sư hướng dẫn là Phương chủ nhiệm.
Nhìn Tống Đình Tây với tư cách là hội viên của AATS phát biểu trên bục.
AATS - Tổ chức học thuật danh tiếng toàn cầu trong lĩnh vực phẫu thuật lồng ngực và tim mạch. 1500 hội viên, bao trùm những chuyên gia ngoại tim mạch hàng đầu thế giới.
Phương chủ nhiệm cũng là một trong những thành viên.
Nhắc đến Tống Đình Tây, giọng điệu của ông tràn ngập sự tán thưởng không giấu giếm.
“AATS trong nước chỉ có 20 người được chọn, Tống Đình Tây trẻ tuổi như vậy, đúng là trường hợp đầu tiên trong lịch sử!”
Hứa Vụ nghe xong, ngoài khâm phục ra thì vẫn là khâm phục.
Cho nên... bây giờ một người xuất sắc như vậy cũng cần phải đi xem mắt sao?
Hứa Vụ hít sâu một hơi, bước tới, dưới ánh mắt dò xét của đối phương, cô ngồi xuống.
“Xin lỗi bác sĩ Tống, đột xuất có ca cấp cứu, tôi đến muộn.”
Sắc mặt người đàn ông đối diện có một khoảnh khắc khựng lại.
Động tác khẽ nhíu mày của anh khiến Hứa Vụ có chút lúng túng.
Cô giơ tay xem giờ, thời gian xin nghỉ phép chỉ còn lại nửa tiếng.
Dứt khoát làm cho xong, cô đi thẳng vào vấn đề.
“Chào bác sĩ Tống, vì chúng ta đều đang vội, nên tôi xin phép tự giới thiệu luôn.”
“Tôi tên Hứa Vụ, 27 tuổi, người Liên Thành. Bác sĩ khoa Nội tim mạch, lương tháng khoảng hai vạn. Bố mẹ ly hôn, mấy năm gần đây sống cùng mẹ và dượng ở Kinh Bắc. Không xe không nhà, có thể chia đôi tiền mua nhà, nhưng phải vay thế chấp. Nếu anh cảm thấy điều kiện của tôi phù hợp, tôi hy vọng có thể kết hôn càng sớm càng tốt.”
Theo đuổi sự hiệu quả, Hứa Vụ tuôn một tràng giới thiệu xong hoàn cảnh của mình.
Người đàn ông đối diện không nói gì, bình tĩnh lắng nghe.
Đợi Hứa Vụ nói xong, anh mới ngước mắt nhìn cô vài giây.
Đầu ngón tay khẽ miết nhẹ, dường như đang suy nghĩ.
“Ý của bác sĩ Hứa là muốn chớp nhoáng kết hôn?”
“Đúng vậy.” Hứa Vụ gật đầu.
“Công việc của tôi rất bận, so với việc bắt đầu một mối quan hệ yêu đương không chắc chắn kết quả, thì kết hôn mang lại hiệu quả cao hơn.”
Không biết có phải vì ba chữ “hiệu quả cao” kết hợp với hôn nhân quá mới mẻ hay không.
Tống Đình Tây cụp mắt, nghiêm túc suy nghĩ hai giây.
“Tôi vừa về nước, công việc bận rộn, không có thời gian lo cho gia đình, không thích nửa kia quá bám người.”
“Điểm này anh cứ yên tâm.”
Yêu cầu này quả thực đánh trúng tâm lý của Hứa Vụ, cô mỉm cười nói:
“Tôi còn một tháng rưỡi nữa mới hết nhiệm kỳ Bác sĩ nội trú chính, nên tuyệt đối rất bận, tôi đảm bảo!”
Khóe miệng Hứa Vụ hơi nhếch lên, thấy Tống Đình Tây đang nhìn mình.
Cô ho khan một tiếng rồi hỏi tiếp: “Còn gì nữa không?”
Tống Đình Tây thu hồi ánh nhìn: “Còn phải giúp tôi đối phó với người nhà.”
Hóa ra là bị ép hôn.
Hứa Vụ hiểu ra, đồng ý rất sảng khoái: “Chuyện này cũng không thành vấn đề. Nhưng mà, mỗi tuần tôi chỉ được nghỉ một ngày, nên không thể quá thường xuyên được.”
Tống Đình Tây khẽ gật đầu: “Sẽ không đâu.”
Vậy thì quá tuyệt rồi!
“Còn về nhà cửa...”
“Về phần nhà cửa...”
Hai người đồng thanh lên tiếng.
Tống Đình Tây lịch thiệp xòe tay, ra hiệu cho Hứa Vụ nói trước.
“Về phần nhà cửa thì.”
Hứa Vụ vừa mới nhớ ra, trong điện thoại mẹ Nhậm có nói Tống Đình Tây có xe có nhà.
“Anh yên tâm, xe và nhà trước hôn nhân tôi sẽ không yêu cầu anh thêm tên tôi vào.”
Tống Đình Tây không tỏ rõ ý kiến.
Nhướng mày hỏi Hứa Vụ: “Đến lượt tôi nói rồi chứ?”
Hứa Vụ gật đầu.
Tống Đình Tây nói: “Đã kết hôn thì nhà cửa tôi sẽ thêm tên em vào.”
Hứa Vụ có chút bất ngờ.
Hồi lâu sau, cô đáp một tiếng “Được”.
“Vậy thì còn một việc cuối cùng nữa.”
Hứa Vụ lấy ra một túi hồ sơ trong suốt.
“Sao thế, muốn ký thỏa thuận tiền hôn nhân à?” Tống Đình Tây hỏi.
“... Không phải.” Hứa Vụ lắc đầu.
Thu nhập của cô so với Tống Đình Tây, ai mới là người cần ký thỏa thuận đã quá rõ ràng.
Hứa Vụ có sự tự biết mình.
Cô nói: “Trước khi lĩnh chứng, tôi nghĩ chúng ta tốt nhất nên tìm hiểu nhau một chút...”
Trong túi giấy xi măng đựng hai bản báo cáo, Hứa Vụ lấy ra, đẩy đến tay Tống Đình Tây: “Đây là báo cáo khám sức khỏe và báo cáo tín dụng của tôi, tương ứng, anh cũng cần cung cấp của anh.”
Tống Đình Tây hiếm khi sững sờ, rũ mắt liếc nhìn, cầm bản báo cáo lên.
Đốt ngón tay thon dài kẹp lấy mép tờ giấy A4. Do thường xuyên đeo găng tay, da Tống Đình Tây trắng lạnh, gân xanh trên mu bàn tay hiện rõ.
Một đôi tay rất đẹp của bác sĩ ngoại khoa.
Hứa Vụ thầm đánh giá khách quan trong lòng.
Tống Đình Tây xem nửa phút, bình tĩnh gấp báo cáo lại, đặt về chỗ cũ trên bàn.
Ngước mắt lên, trong đôi mắt hiếm khi mang theo ý cười: “Nếu bây giờ tôi không thể cung cấp thì sao?”
“Vậy hôm nay chúng ta cứ uống cà phê trước đã.”
Dường như sợ Tống Đình Tây khó xử, Hứa Vụ còn chủ động đưa ra một bậc thang.
“Sự việc đột ngột, tôi không đối chiếu thông tin với anh trước, anh không chuẩn bị kịp cũng là chuyện bình thường.”
Lý trí, chừng mực, lại có trách nhiệm với bản thân.
Tống Đình Tây nhìn Hứa Vụ một cái.
“Đùa thôi.” Anh nhếch khóe môi, cầm lấy điện thoại trên bàn.
“Báo cáo bản điện tử. Kết bạn nhé, tôi gửi qua WeChat cho em?”
“Được.” Hứa Vụ mở mã QR ra.
Hai bản báo cáo định dạng pdf được gửi tới.
Từ chiều cao cân nặng đến bốn hạng mục bệnh truyền nhiễm, vô cùng chi tiết.
“Nếu bác sĩ Hứa xem xong cảm thấy không có vấn đề gì.”
Tống Đình Tây kiên nhẫn đợi Hứa Vụ xem xong, ngước mắt nhìn thời gian, nói: “Bây giờ là 3:47.”
“Cục Dân chính bốn rưỡi tan làm, cách đây 3.6 km.”
“Chúng ta qua đó bây giờ vẫn còn kịp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



