Giang Vãn cười khẩy trong miệng, hừ, hai ông bà này cuối cùng lại chết dưới tay đứa con trai mà họ thương nhất, thật đúng là số trời trêu ngươi.
Nhưng… An Miễu ngủ cả một ngày một đêm sao?
Giang Vãn khẽ nhíu mày, nhưng cô giấu nhẹm chuyện bản thân mình đã ngủ bảy ngày liền. Lúc này, chưa biết khoảng thời gian đó sẽ mang ý nghĩa gì.
Nhớ tới “em trai” mà xác sống nhà cô từng triệu hồi, Giang Vãn thử hỏi:
“Ba con xác sống ở giữa có rời đi đâu không?”
“Rời đi? Không rõ lắm… nhưng hình như tiếng va chạm có ngưng một lúc, rồi lại tiếp tục.”
Giang Vãn nghe xong, suy tư lặng lẽ. Hóa ra, khoảng cách từ đây tới nhà cô còn một đoạn, nên ba xác sống trong nhà An Miễu chịu ảnh hưởng hạn chế.
Cũng có thể, mệnh lệnh từ xác sống kia quá ngắn, rồi lại bị cô phản công nhanh chóng, nên chúng chưa kịp đến chỗ An Miễu, đành quay về vị trí cũ, tiếp tục tìm cách tấn công cô bé.
Con vẹt A Kim thấy An Miễu và Giang Vãn mãi không để ý tới mình, chủ động bay tới chiếm spotlight.
“Chủ nhân nhỏ! Là em gọi chị Vãn đến đó~.”
Giang Vãn hơi khó chịu, quay mặt đi nhìn chú Husky ngốc nghếch nhà mình.
Chưa biết nói chuyện thì A Kim còn đáng yêu, sao vừa mở miệng lại cảm thấy hơi… lố bịch thế nhỉ.
Ừm, vẫn là cún của cô dễ thương nhất, chỉ là hay gây rắc rối và không nghe lời một chút…
An Miễu lúc này mới dịch mắt từ Giang Vãn sang A Kim, mặt không hề tỏ vẻ kinh ngạc hay thắc mắc chuyện chị mình nghe hiểu tiếng động vật, mà lại nở một nụ cười.
“Biết rồi, cảm ơn cậu.” An Miễu ôm chú vẹt khổng lồ nhảy dựng bên mình vào lòng.
Nói ra thật buồn cười, gia đình “máu mủ” thì muốn cô chết, còn thú cưng lại tìm mọi cách cứu cô.
Có khi nào, con người thua cả động vật không nhỉ.
Giang Vãn thấy An Miễu cuối cùng đã an toàn, không quấy rầy khoảnh khắc “tình thân một người một chim”, mà gọi Giang Tảo Tảo đi tìm tinh thể còn lại của hai xác sống kia.
Lần này, mọi việc lại suôn sẻ bất ngờ. Giang Vãn lần lượt lấy được những tinh thể nhỏ xinh từ cổ và cổ tay phải của chúng.
Câu hỏi nghe cứ như của người lớn, nhưng Giang Vãn hiểu rõ sự trưởng thành và nhạy bén của cô bé, nên thẳng thắn vào vấn đề, không cần an ủi hay tán gẫu.
An Miễu nhìn kỹ ba xác sống đã tắt thở hoàn toàn, rồi định thần nhìn Giang Vãn:
“Chị Vãn, em có thể đi theo chị được không?”
“Chị… chị đừng lo em phiền, bây giờ em cũng có năng lực rồi, em sẽ cố gắng giúp đỡ.”
“Còn A Kim nữa, sẽ cùng chúng ta đi thám thính. Phải không, A Kim?”
A Kim chớp đôi mắt đen nhỏ, nhận ra mình đảm nhận vai trò trinh sát trong tương lai, nhưng không phản kháng, ngược lại còn tỏ vẻ ngoan ngoãn:
“Đúng rồi! Chị Vãn, em cũng rất hữu dụng mà!” Chơi thôi, bên cạnh một đại cao thủ như chị Giang Vãn, dĩ nhiên A Kim phải bám chặt thôi!
Giang Vãn gật đầu, vuốt nhẹ đầu cô bé:
“Ừm, không nói là không mang hai đứa đi. Nhưng bây giờ bên ngoài rất nguy hiểm, dù các em đã có năng lực cũng không được tự phụ, tất cả phải đặt an toàn bản thân lên hàng đầu.”
An Miễu và A Kim đồng loạt gật đầu lia lịa, hành động còn đồng bộ đến bất ngờ.
Giang Vãn cố nén nụ cười, tiếp tục nghiêm túc nhắc nhở vài điều nữa.
An Miễu giờ đã có khả năng tự chăm sóc bản thân, lại sở hữu năng lực tấn công từ xa khá mạnh. Cộng thêm A Kim, đưa họ cùng đi không hề phiền phức, mà còn giúp quét sạch xác sống khi rời khu nhà.
Cuối cùng, Giang Vãn nhìn quanh phòng khách nhà An Miễu, nói:
“Vậy từ giờ, đi tìm kho báu thôi nào.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


