Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa đều đều vang lên, cứ như có ai bên ngoài không biết mệt là gì mà cứ gõ mãi. Âm thanh ấy khiến Giang Vãn đang ngủ ngon cũng phải nhíu mày khó chịu.
Bên cạnh giường, con Husky nhà cô đi qua đi lại, vừa sốt ruột vừa sủa liên tục, rõ ràng là muốn cô ra xem thử ngoài kia có chuyện gì.
Chiếc mũi siêu thính của nó đang hít hà không ngừng, hình như đã đánh hơi thấy mùi gì đó rất kỳ quái, pha lẫn giữa mùi thối rữa và mùi của một món... báu vật nào đấy.
Vậy mà Giang Vãn vẫn ngủ ngon lành, hoàn toàn không hay biết gì.
Mãi đến vài phút sau, cô mới lờ đờ mở mắt, mặt mày nhăn nhó, rõ là bị làm phiền giữa giấc ngủ. Cô lồm cồm bò dậy, uể oải lê từng bước ra cửa, trong lòng còn lẩm bẩm rủa thầm: Sáng sớm tinh mơ không để người ta ngủ cho yên nữa là sao?
Chắc lại có công trình nào làm sớm, ồn ào từ lúc gà chưa gáy.
Không biết có phải tối qua thức khuya hay không mà giờ đầu cô đau như búa bổ. Vừa vịn tường vừa đi, cả người mang theo khí chất "dậy sớm là thù cả thế giới", Giang Vãn nghiến răng tiến ra cửa, chuẩn bị sẵn tinh thần mở cửa ra là mắng cho mấy kẻ phá đám ngoài kia một trận ra trò.
Thế nhưng, cửa vừa hé mở, một mùi hôi nồng nặc như xác chết liền xộc thẳng vào mặt khiến cô giật mình lùi hẳn hai bước, suýt nữa thì nôn tại chỗ.
Còn chưa kịp định thần, ánh mắt cô đã bắt gặp một gương mặt quen thuộc đến mức chỉ cần liếc qua là thấy điên tiết. Giang Vãn lập tức nổi giận.
Chẳng phải là tên hàng xóm chết tiệt mới chuyển đến đây sao? Hắn từng nhiều lần viện cớ qua chơi chỉ vì biết cô sống một mình. Tối qua còn giả vờ say xỉn rồi tìm cách xông vào nhà cô nữa chứ.
May mà nhà cô có nuôi một con chó lớn. Bình thường thì ham ăn biếng làm, cả ngày giả vờ ngu ngơ, nhưng đến lúc gặp chuyện thì lại biết sủa dữ dội đến mức đuổi người chạy cong đuôi. Cộng thêm việc cô cũng không phải dạng vừa, có vài chiêu phòng thân nên cuối cùng cũng tiễn được tên biến thái ấy ra khỏi nhà.
Vậy mà giờ nhìn lại cảnh tượng trước mắt, chẳng lẽ hắn canh cửa nhà cô suốt đêm?
Ý nghĩ ấy chỉ vừa lóe lên, Giang Vãn đã chết sững.
Vì gương mặt kia, lúc này đã hoàn toàn không còn là của một con người.
Cái thân hình xiêu vẹo kia vẫn còn hình dáng người, nhưng da thịt cứng đờ, tay chân vặn vẹo, từng mảng thịt thối rữa tróc ra, trông chẳng khác gì mấy con xác sống trong phim kinh dị. Hắn lết từng bước về phía cô, như thể muốn nhào tới.
Cái quỷ gì thế này? Trò đùa dai? Hắn bị bệnh thần kinh à?
Chưa kịp nghĩ gì nhiều, đầu Giang Vãn đã nhói lên như bị ai bổ búa. Nhưng bản năng sinh tồn khiến cô ngay lập tức giơ tay đẩy mạnh “cái thứ kia” ra khỏi cửa.
Đúng lúc ấy, Giang Tảo Tảo, con Husky vẫn đang nấp sau lưng cô, đột nhiên lao lên như thể vừa tìm được món đồ chơi thú vị.
Giang Vãn tái mặt, vội vàng túm lấy chân sau của nó.
"Con điên rồi à Giang Tảo Tảo? Muốn chết hả?"
Chỉ lơ là một chút là con chó ngốc này gây chuyện ngay lập tức!
Bỗng một giọng nói non nớt, y như giọng mấy đứa học sinh tiểu học, vang lên trong đầu cô.
Nhưng giờ không phải lúc để sốc!
Cái thứ kia, không, phải gọi là tang thi mới đúng, nó đang lồm cồm bò dậy. Đôi mắt đục ngầu hệt như lũ xác sống trong phim, há miệng đầy răng máu tiến về phía cô.
Giang Vãn vừa kéo con Husky ngốc về sau, vừa để ý thấy tay hắn giờ chỉ còn nửa bàn tay. Những ngón tay cụt ngủn, mất cả phần cổ tay.
Hình như là lúc nãy bị con chó cắn?
Ý thức của cô lập tức nối kết mọi thứ, trong mắt lóe lên một tia sáng.
Tên kia mặt mày gớm ghiếc, há miệng định ngoạm cô một phát.
Cô nghiến răng tránh sang một bên, xoay người đẩy mạnh cái xác đó ra khỏi nhà.
Bình thường chắc chắn Giang Vãn không dám làm mấy chuyện như thế, nhưng vào thời điểm nguy cấp, chẳng hiểu sao đầu óc cô lại vô cùng tỉnh táo.
Tay thì kéo, nhưng con Husky kia thì cứ như không chịu để yên, còn hớn hở la lên trong đầu cô.
[Mẹ ơi, ở mắt cá chân đó! Mau moi đồ tốt ra đi!] rồi nó còn nhào tới, định cắn vào chân tang thi thật.
Giang Vãn suýt phát điên.
Con chó trời đánh này đúng là có thói quen gây họa. Thứ gì cũng dám cắn, không sợ bị lây bệnh à?
Chỉ vài phút quan sát, Giang Vãn buộc phải chấp nhận một sự thật đáng sợ: cái thứ trước mặt cô đúng là tang thi, y hệt trong phim viễn tưởng.
Và nếu con chó ngốc này thật sự cắn dính một phát...
Thì chẳng mấy chốc cô sẽ có một con tang thi biết nói, gọi mình là mẹ.
Nhưng tới lúc ấy... liệu nó còn nhận cô là mẹ không? Hay sẽ gọi mình là... bữa sáng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
