Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Yêu Đương Với Tà Thần Chương 28: Dục Vọng Chiếm Hữu Của Quái Vật

Cài Đặt

Chương 28: Dục Vọng Chiếm Hữu Của Quái Vật

"Nhận phẫu thuật tư à?" Gã kia cũng là người sành sỏi, rõ ràng chuyện này lén lút làm cũng không ít lần, mắt cứ liếc ngang liếc dọc nhìn vào đống tiền: "Cái này khó giải quyết lắm đấy."

"Ba mươi vạn, tất cả đều là của anh." Sơ Tễ đẩy vali tiền qua: "Chúng tôi chỉ cần một phòng phẫu thuật và một tờ hóa đơn điện tử giả."

"Ba mươi vạn chỉ để đổi lấy một phòng phẫu thuật!?" Gã đàn ông kinh ngạc tột độ, nhưng vụ làm ăn này kiểu gì cũng không lỗ, gã suy đi tính lại một hồi rồi gật đầu đồng ý: "Được, tôi sẽ lo liệu ổn thỏa cho cậu."

"Cảm ơn." Sơ Tễ buông vali tiền ra, mở cửa đi thẳng một mạch ra ngoài.

Dáng vẻ lịch thiệp nho nhã này của hắn toát lên vẻ kỳ quặc không nói nên lời, nhưng gã đàn ông kia vì món hời trước mắt mà lờ đi chút quái lạ đó.

Gã dùng số tiền này để lo lót cho người ta, phần còn lại sẽ thuộc về mình, ước chừng có thể ăn chơi đập phá cả năm trời rồi, ha ha ha!

Lâm Đức Thuận đợi ở cửa đến sốt ruột, thấy La Kim Ngọc đi ra liền vội vàng hỏi: "Sao rồi?"

La Kim Ngọc cười híp cả mắt, đưa tờ đơn trong điện thoại cho gã xem: "Phòng phẫu thuật sắp xếp xong rồi, thận nhân tạo cũng mua xong rồi! Còn được tặng thêm gói phúc lợi nằm viện 20 ngày nữa đấy!"

Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng được đặt xuống, Lâm Đức Thuận nắm lấy tay Sơ Tễ, mọi nghi ngờ đều tan biến ngay lúc này, gã cúi người cảm ơn rối rít: "Mời cậu đi ăn cơm! Phải mời cậu ăn cơm mới được! Bác sĩ à!"

Sơ Tễ mỉm cười gật đầu: "Được thôi."

Lâm Đức Thuận chi một khoản tiền lớn dẫn hắn đi nhà hàng, tình cờ đụng phải Thạch Nam đang làm phục vụ ở đây.

Anh nghe bố mẹ Lâm Kiều nói chuyện bệnh viện này nọ, lại nhìn người đàn ông có nụ cười thuần khiết kia, cứ cảm thấy chỗ nào cũng sai sai.

Anh bưng thức ăn lên, liếc thấy Lâm Đức Thuận móc tiền trả bữa cơm tối nay từ một cái túi dệt đựng đầy tiền, lại còn bo thêm cho anh một khoản.

Không thấy Lâm Kiều đâu, chỉ có một túi tiền và một gã đàn ông bình thường mà cô coi là bạn.

Cặp bố mẹ này cười nịnh nọt gã kia suốt cả buổi, Thạch Nam lờ mờ cảm thấy chuyện chẳng lành. Người đàn ông có thể quan hệ tốt với cặp bố mẹ này thì có thể là người tốt gì chứ, không chừng là đồng lõa hại Lâm Kiều cũng nên.

Anh cố nhịn đến lúc tàn tiệc, trơ mắt nhìn Sơ Tễ sắp rời đi, bèn chạy ra gọi giật lại: "Khoan đã."

Sơ Tễ quay đầu lại, nụ cười trên mặt vẫn không tắt, duy trì suốt cả một buổi tối cũng không biết có mệt hay không.

Gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn, Thạch Nam hỏi: "Có muốn cùng uống một ly không? Chúng ta từng làm việc cùng nhau trong quán bar, cùng với Lâm Kiều ấy."

Cuối cùng mới là trọng điểm, Lâm Kiều.

Nhắc mới nhớ, Sơ Tễ từng mặc một chiếc áo, trên đó ám đầy mùi của gã đàn ông này, khiến Quái vật vô cùng không thích.

Khóe môi hắn hơi hạ xuống: "Không được."

Thạch Nam không ngờ hắn đột nhiên lại tỏ thái độ không khách khí như vậy, trong lúc tình thế cấp bách bèn lớn tiếng hỏi: "Bố mẹ Lâm Kiều không phải người tốt, anh có biết cô ấy đi đâu rồi không? Có xảy ra chuyện gì không? Sao tôi không liên lạc được với cô ấy, anh có biết không?"

Rất nhiều, rất nhiều câu hỏi, tất cả đều xoay quanh Lâm Kiều.

Sơ Tễ dừng bước, một lần nữa xoay người lại. Lúc này nụ cười trên môi đã hoàn toàn biến mất, gương mặt bình thường trở nên vô cảm, đôi mắt nhìn chằm chằm vào anh.

"Tôi có thể hỏi anh và cô ấy có quan hệ gì không?"

Cái sinh vật bậc thấp này cứ mở miệng ra là Lâm Kiều, Lâm Kiều, Lâm Kiều, khiến hắn cảm thấy lãnh địa của mình đang bị xâm phạm.

Chẳng hiểu sao sống lưng Thạch Nam lạnh toát, giác quan thứ sáu càng khiến anh khẳng định người bạn này của Lâm Kiều chắc chắn không phải người tốt, không chừng đã cấu kết với bố mẹ cô bán cô đi rồi.

Anh cắn răng: "Tôi là bạn trai cô ấy, nếu các người bán cô ấy đi, tôi sẽ báo cảnh sát."

La Kim Ngọc vừa nghe đã sầm mặt, lập tức chen vào chửi đổng: "Bán cái gì mà bán! Tao tìm việc cho nó! Tìm việc làm mày có hiểu không? Mày xem có thằng cớm nào thèm để ý đến mày không, đồ thần kinh."

Sơ Tễ lại dồn toàn bộ sự chú ý vào hai chữ "bạn trai". Sau khi tiêu hóa thêm ký ức của hai người kia, hắn dần hiểu rõ sự khác biệt giữa bạn là nam giới và bạn trai.

Cơ thể này trước đây cũng từng có bạn gái, hai người bọn họ sẽ quấn lấy nhau như rắn nước trên giường. Tuy nhiên cơ thể của Giang Đan cũng có ký ức tương tự, cách để làm chuyện đó có rất nhiều, không nhất định phải là mối quan hệ này.

Lâm Kiều và sinh vật bậc thấp này cũng thân mật như vậy sao? Chắc là có, cô còn đưa áo của hắn cho nó mặc. Cảm giác mà hắn còn chưa được nếm trải bỗng nhiên lại bị một con người cướp mất.

Sau lưng Thạch Nam không biết tại sao càng lúc càng lạnh, bị Sơ Tễ nhìn chằm chằm khiến anh có ảo giác như bị thú hoang nhắm vào. Giữa phố xá đông đúc người qua kẻ lại, anh bất chợt lùi lại một bước lớn, ánh mắt trở nên kinh hãi.

Sau khi cơ thể phản ứng sợ hãi theo bản năng, não bộ anh vẫn chưa kịp hiểu tại sao lại như vậy.

Dưới lớp áo sơ mi mỏng manh của Sơ Tễ, làn da bắt đầu nứt ra, những xúc tu đen đỏ dữ tợn đang rục rịch chuyển động bên trong, sẵn sàng bùng nổ.

Giết hắn sao? Giết hắn nhé?

Hắn ta trông thật đáng ghét, ngửi cũng rất hôi, hay là giết quách đi cho rồi.

La Kim Ngọc cũng cảm thấy Sơ Tễ có chút kỳ lạ, đứng thẳng đuột, chẳng giống người, cứ như một bức tượng bị đông cứng tại chỗ. Là do tức giận sao?

Bà ta ướm lời: "Bác sĩ? Bác sĩ?"

Tiếng ong ong bên tai tan đi, sau khi suy nghĩ kỹ càng, Sơ Tễ thu lại những bộ phận cơ thể thích tuân theo bản năng và chẳng chịu nghe lời kia. Giết người ở đây mà để Lâm Kiều biết, chắc sẽ gây rắc rối cho cô nhỉ? Trước khi đi cô đã dặn hắn đừng gây rắc rối.

Thôi thì nhịn một chút, đi gặp trực tiếp hỏi cô vậy.

Sơ Tễ quay đầu: "Tôi có việc bận, hai người về nhà trước đi."

Thoát khỏi cái nhìn máu lạnh của Quái vật, Thạch Nam thở hắt ra một hơi mạnh, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

Vợ chồng Lâm Đức Thuận cũng không nói thêm gì, gã bảo: "Cậu đừng để trong lòng, Lâm Kiều đang ở chỗ đó ăn sung mặc sướng, tốt lắm đấy."

"Ừ." Sơ Tễ gật đầu, đưa mắt nhìn hai người rời đi, rồi tự mình rẽ vào một con hẻm tối tăm không người. Tay trái hóa thành xúc tu, trong nháy mắt dài ra hơn mười mét móc vào thanh phơi đồ ngoài cửa sổ của một tòa nhà cao tầng, cả người đu lên như chơi xích đu rồi biến mất tại chỗ.

Hắn không thể nhịn được ba ngày nữa, hắn phải đi tìm Lâm Kiều hỏi xem có phải cô đã có bạn trai, có phải đã cùng cơ thể của kẻ đó quấn quýt bên nhau hay không.

Hắn đến đây là để biến cô thành vật sở hữu của mình, nếu cô là của người khác, vậy thì đành phải quay lại giết chết gã đàn ông kia thôi.

Tóm lại, không ai có thể ảnh hưởng đến việc Hắn sở hữu Lâm Kiều.

Khi chạm mắt với đôi mắt sáng rực như đá sapphire của lão, lão đang chống hai tay đã biến thành móng vuốt sắc nhọn xuống sàn nhà hệt như một con ếch, cái cổ mềm oặt không xương ngẩng cao, lộ ra cái miệng rộng đầy răng nhọn, nước dãi ướt đẫm vạt áo.

Lâm Kiều siết chặt con dao ăn rút từ trong bếp ra, biết rất rõ trong tình huống hai đánh một thế này, khả năng sống sót của mình bằng không.

Cô mở miệng nói: "Ông chủ Tống, chúng ta làm một cuộc giao dịch thì thế nào?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc