Lâm Kiều bình tĩnh rũ mắt, tránh miếng thịt đáng ngờ trong đĩa, ăn một miếng cơm rồi mới nói: "Tôi ăn mà, chỉ là nghĩ bố mẹ hiếm khi được ăn thịt lợn nên nhường cho bố mẹ ăn nhiều một chút."
Lúc này cô nghĩ, lẽ ra mình nên mang Sơ Tễ theo bên cạnh. Trước khi kịp bày mưu tính kế giết chết Lâm Du thì có khi cô đã chết trước rồi.
Không ngờ lão Tống Liên Thành này lại bị Dị chủng chiếm giữ cơ thể, đúng là kết quả ngoài dự đoán.
Dị chủng ở Lưu Lãng Thành sao lại nhiều đến thế, đã vậy còn lần lượt đụng phải cô.
Lâm Kiều thầm thở dài.
Cô xích lại gần La Kim Ngọc, cầm nĩa mặt không đổi sắc xiên miếng "sườn" bỏ hết vào đĩa của bà: "Mẹ, đi đường vất vả rồi, con sau này ở đây thiếu gì dịp được ăn, bố mẹ cứ ăn nhiều vào."
Trong thoáng chốc, La Kim Ngọc cảm thấy con bé đối tốt với mình thật kỳ lạ, nhưng bà ta chẳng thể nào cưỡng lại được miếng thịt thơm phức trong đĩa. Sau khi giả lả khen một câu con gái ngoan, bà ta ăn càng lúc càng hăng say, dầu mỡ dính đầy mồm.
Chính trong lúc đó, nửa người trên của Tống Liên Thành đã bò ra bàn ăn, hai tay chống lên mặt bàn, đầu ngửa cao, gương mặt hiền từ nhìn Lâm Kiều, nhưng cái miệng toác ra ở giữa cổ thì đang không ngừng ăn uống.
Không ít vụn thịt bắn cả vào đĩa của Lâm Đức Thuận ngồi gần đó, nhưng gã cũng chẳng có chút phản ứng nào.
Khung cảnh quái dị đến cực điểm, ngoại trừ Lâm Kiều đang giả vờ bình tĩnh ăn cơm trắng ra thì chẳng ai phát hiện điều gì bất thường.
Con Dị chủng này có khả năng làm mờ các giác quan và gây ảo giác cho con người.
Lâm Kiều đứng ở cửa, đưa mắt nhìn bố mẹ ăn uống no say rồi lên xe, thầm nghĩ chắc là xúc tu của Sơ Tễ đã phát huy tác dụng.
Hắn nói bản thân chưa đủ mạnh, nên cắt xúc tu để đút cho cô ăn, bây giờ cô mới hiểu ra mọi chuyện.
Những bào tử trôi nổi trong không trung như bụi trần kia có thể khiến người ta sinh ảo giác, nhưng duy chỉ có cô là không bị ảnh hưởng.
Con quái vật nhà cô, hóa ra lại là cao thủ giải độc.
Lâm Kiều xoay người đi theo Hồng Tĩnh lên lầu tìm phòng ngủ của mình, vừa đi vừa hỏi: "Tôi thường sẽ phải làm việc gì?"
Thực ra Hồng Tĩnh cũng không biết, điều duy nhất bà ta rõ là chuyện Tống Liên Thành mua Lâm Kiều về để thỏa mãn dục vọng biến thái không nói nên lời của lão.
Bà ta đẩy cửa phòng, cân nhắc một hồi rồi nói: "Nếu ông chủ Tống không đặc biệt gọi cô vào phòng ngủ thì cô có thể cùng tôi nấu nướng trong bếp hoặc giúp những vị khách đến đây hái đào."
"Mấy thứ thịt lợn này đều được vận chuyển từ bên ngoài vào sao?" Lâm Kiều quan sát phòng ngủ, làm ra vẻ lơ đãng hỏi.
Hồng Tĩnh đáp: "Là Bành Linh chuyển đến, cô ấy phụ trách thu mua."
Lâm Kiều lục lọi trong trí nhớ dáng vẻ của người phụ nữ dịu dàng kia. Ban nãy trong thư phòng, cô ta đã trách móc cô một cách điên cuồng, dường như coi Tống Liên Thành là nhân vật cực kỳ quan trọng, nhưng ngẫm lại thì hình như không phải thế.
Giới thiệu phòng ngủ xong, Hồng Tĩnh dẫn cô xuống lầu xem qua cấu trúc căn nhà một lượt, rồi đi về phía nhà bếp bên ngoài: "Bếp được đặt riêng ở một gian nhà nhỏ, ông chủ Tống thích dùng cách nguyên thủy nhất để chế biến nguyên liệu, trong nhà chật chội không tiện làm."
Lâm Kiều đi theo bà ta qua một đoạn đường trải đá dăm, nhìn bà ta đẩy cánh cửa lớn của nhà bếp ra.
Trong chớp mắt, một mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Đồng tử Lâm Kiều hơi co lại, hơi thở nghẹn ứ, bàn tay buông thõng bên hông siết chặt.
Phóng mắt nhìn vào, có một "con lợn" bị treo ngược trên xà ngang nhà bếp, bên dưới đặt một cái chậu gỗ, đựng được nửa chậu máu.
Bành Linh đứng trước bàn bếp đối diện với Lâm Kiều, coi mọi thứ như không, thản nhiên cầm dao phay chặt thịt lợn "băm băm băm".
Hồng Tĩnh nói: "Xương đùi lợn khó chặt lắm phải không?"
Bành Linh không ngẩng đầu lên, khom tay quệt mồ hôi trên mặt: "Ừ, khó chặt lắm, thịt tối nay hầm nhừ một chút, tiết lợn thì đem đi xào."
Lâm Kiều vẫn luôn im lặng, hai người kia không hẹn mà cùng nhìn về phía cô.
"Lâm Kiều, sao sắc mặt cô khó coi thế?"
Hồng Tĩnh nương theo tầm mắt cô nhìn về phía con lợn trắng bị treo ngược đằng kia: "Có vấn đề gì sao?"
Lâm Kiều nhẫn nhịn hồi lâu, cố gắng điều chỉnh nhịp thở chậm lại hết mức có thể, chậm rãi bước tới: "Mùi ở đây hơi nặng, tôi không quen."
"Người treo ngược" ở gần cô nhất vẫn còn sống, vết dao trên cổ rất sâu, nhãn cầu lồi ra đột nhiên chuyển động nhìn cô, môi mấp máy: "Cứu… cứu tôi."
Lâm Kiều liếc mắt nhìn đối phương, là một cô gái da ngăm đen, trên mặt có rất nhiều tàn nhang do cháy nắng, là dấu vết của việc dầm mưa dãi nắng.
Chỉ liếc qua một cái, cô đã có thể xác định đối phương cũng là chuột cống đầu đường xó chợ giống mình.
"Ông chủ Tống ngày nào cũng phải ăn thịt, nên lợn đều do tôi giết tại chỗ, tươi sống." Bành Linh đặt dao xuống, thở hắt ra một hơi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Kiều: "Cô nhìn cái gì thế? Cảm thấy tiếng con lợn kia kêu rất khó nghe đúng không."
Lâm Kiều thu hồi tầm mắt, trái tim trong lồng ngực đập như sấm nhưng vẻ mặt vẫn sóng yên biển lặng: "Tôi chỉ tò mò thôi, từ bé đến giờ chưa từng thấy lợn sống, nghe xem chúng nó kêu thế nào."
"Còn kêu thế nào được nữa, gào khóc y như người vậy, cứ ồn ào mãi, có lúc còn vọng đi rất xa, điếc cả tai." Bành Linh mất kiên nhẫn: "Cô lại đây giúp tôi chặt cái này đi? Tôi còn phải giải quyết nốt con lợn kia."
"Được."
Những giọt máu bắn tung tóe lên mặt giày, Hồng Tĩnh nhíu mày lùi lại: "Cô làm nhẹ tay chút đi."
Bành Linh lại liếc nhìn Lâm Kiều một cái, cười nói: "Cũng may ông chủ Tống có tiền mới cho cô được ăn thịt lợn, nhưng mà đây là con cuối cùng rồi, tôi lại phải đi ra ngoài thu mua tiếp."
Lâm Kiều thu hết hành động của bọn họ vào đáy mắt, khẽ gật đầu, một mực im lặng nhẫn nhịn.
Bành Linh vứt dao, vẻ mặt ghét bỏ nói: "Được rồi, treo thêm lúc nữa cho máu chảy hết là được, tôi đi tắm cái đã, lát nữa đám khách hái đào kia tới trả tiền rồi."
Đợi cô ta đi khỏi, Lâm Kiều cũng đặt dao xuống, gom những miếng thịt bỏ vào chậu, rửa tay rồi tìm Hồng Tĩnh: "Chị Bành Linh thường giết lợn kiểu này ạ?"
Hồng Tĩnh chỉ vào ngực cái xác: "Cô ấy thường đâm vào cổ để chọc tiết, gặp mấy con cứ kêu la om sòm thì sẽ bồi thêm một dao."
"Tôi biết rồi."
Lâm Kiều gật đầu, vẻ mặt vi diệu thoáng qua rồi biến mất: "Học được một chiêu."
Con lợn mà Hồng Tĩnh nhìn thấy, bà ta cho rằng ngực người là cổ lợn, vết thương nằm ở chỗ đó.
Nhưng ban nãy cô nhìn thấy Bành Linh giết lợn, mục tiêu lại nhắm rất chuẩn xác vào cổ người, nếu theo cách nói của Hồng Tĩnh thì nhát dao này lẽ ra phải đâm vào ngực người mới đúng.
Vậy nên thứ mà hai người bọn họ nhìn thấy là không giống nhau sao?
Nếu Hồng Tĩnh không cố tình lừa gạt, vậy thì Bành Linh cũng có thể nhìn thấy sự thật, phải không?
Thức ăn là do Bành Linh thu mua, người cũng là do cô ta giết, từ cuộc đối thoại về cơ bản có thể phán đoán Hồng Tĩnh chỉ phụ trách nấu nướng.
Vậy Bành Linh kiếm đâu ra những người này? Nhiều người mất tích như vậy tại sao không gây ra bất cứ sự chú ý nào? Muốn không bị lũ cớm để ý, chẳng qua chỉ có một khả năng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


