Sơ Tễ quay đầu nhìn cô, hỏi bằng giọng điệu kỳ quái: "Em thực sự muốn tôi phẫu thuật tử tế cho nó sao? Với những kiến thức hiện tại tôi đã thu thập được thì thừa sức trả lại cho em một đứa em trai khỏe mạnh."
"Tất nhiên là không."
Lâm Kiều nói: "Trước khi công ty Sinh Học và Tập đoàn Hoa Đặc tìm ra anh, em cần anh trút bỏ lớp vỏ bọc này một cách hợp lý. Anh quá gây chú ý rồi."
Vốn dĩ Sơ Tễ từ công ty Sinh Học đến Lưu Lãng Thành đã sử dụng vỏ bọc bác sĩ, mà bác sĩ ít nhất cũng là công dân hạng hai, chip định danh trong cơ thể chắc chắn đã bị phá hủy. Hắn còn nghênh ngang đi lại trên đường thế này thì sớm muộn gì cũng bị tìm tới tận cửa.
Lâm Kiều vẫn chưa thể để hắn bị bắt được.
Ít nhất là trước khi giải quyết xong việc của mình, hắn buộc phải yên ổn ở bên cạnh cô.
Sơ Tễ nghiêng đầu, thành thật nói: "Nhưng tôi không hiểu tại sao bố mẹ em lại vứt bỏ em để cứu một kẻ phế vật vô dụng, trông em tốt đẹp thế này cơ mà."
Khi nói câu này, đồng tử ẩn dưới kính áp tròng của hắn suýt nữa không duy trì được lớp ngụy trang, chực chờ biến thành xúc tu chui ra để si mê dính chặt lên người cô.
Cái ham muốn thưởng thức đầy méo mó này kết hợp với vẻ mặt ngây ngô kia khiến Lâm Kiều phải đưa tay xoa đám da gà nổi lên trên cánh tay.
"Con người và các anh có quan niệm khác nhau về cái đẹp." Cô bình tĩnh tự giễu: "Em chẳng thấy mình tốt đẹp ở chỗ nào cả, ở cái chốn này em chỉ thấy mình sống như một con chó thôi."
"Ồ, tôi nghĩ đó là vì bọn họ không có đôi mắt biết phát hiện cái đẹp." Sơ Tễ thu lại nụ cười bên khóe môi, chỉnh đốn vẻ mặt rồi nghiêm túc trả lời.
Không còn nghi ngờ gì nữa, khả năng bắt chước của hắn lại tiến bộ rồi, có lẽ là học được từ một người qua đường nào đó.
Lâm Kiều liếc nhìn tấm biển quảng cáo trên đầu hắn, câu Sơ Tễ vừa nói chính là thuật ngữ quảng cáo của bệnh viện chuyên làm mắt giả này: "Anh có đôi mắt biết phát hiện cái đẹp sao?"
Sơ Tễ đứng đắn nói với cô: "Lâm Kiều, tôi có rất nhiều mắt, tôi nhìn rõ hơn bất kỳ ai hết. Những sợi lông tơ trên mặt em, số lượng lông mi, cơ bắp trên mặt và cả khung xương…"
"Dừng."
Lâm Kiều giơ tay bịt miệng hắn lại, bất lực nói: "Ít nhất theo em thấy thì anh đang muốn khen em xinh đẹp, nhưng đừng mô tả em chuyên nghiệp như giải phẫu y học thế, cũng đừng nói cho người khác biết anh có mắt ở khắp người."
"Xin lỗi, tôi vẫn chưa tìm được nhiều từ vựng mới." Sơ Tễ lại hỏi: "Vậy nên em thích cách diễn đạt đơn giản thô bạo hơn hả?"
Lâm Kiều: "Hả?"
"Mẹ kiếp, em đẹp thật."
Lâm Kiều: "…"
Thấy mặt cô đờ ra, Sơ Tễ lại thắc mắc về sự thay đổi cảm xúc phức tạp của con người: "Thế này cũng không được à?"
Cô đờ đẫn nói: "Em có thể góp ý một chút không?"
"Đương nhiên."
"Lần sau đừng có học linh tinh mấy lời của cái tên Giang Đan kia, dễ rước họa vào thân lắm, hơn nữa nó còn thô lỗ nữa."
Đây cũng là lần đầu tiên Sơ Tễ bắt chước giọng điệu Giang Đan nói chuyện với phụ nữ ở trong ký ức mà hắn đã thu thập được, nhưng đã gặt hái được cảm xúc cực kỳ không hài lòng của Lâm Kiều, nên hắn ngoan ngoãn không tiếp tục nữa.
"Được thôi."
"Anh có ăn được thịt nhân tạo hay uống rượu bia không? Hay là một tí cũng không được chạm vào?" Lâm Kiều dẫn hắn đến con phố dài gần bệnh viện, không định quay về ăn bữa tối của La Kim Ngọc.
Bà ta sẽ mang cơm ngon canh ngọt cho con trai, vậy thì chắc chắn phần để lại cho cô chỉ là chút canh thừa cơm cặn chẳng có tí gia vị nào.
Sơ Tễ nói: "Ăn được, để trông giống con người hơn, tôi đề nghị ăn cùng lúc với em để đạt được mục tiêu này."
Lâm Kiều đưa hắn vào một quán thịt nướng tự chọn, chi phí cho thịt nhân tạo rẻ hơn hẳn so với thịt chăn nuôi thật. Hai người ngồi đối diện nhau, lúc này cô mới nhận ra một vấn đề.
Cách ăn uống của Sơ Tễ thực sự là… quá tệ.
Cô đứng phắt dậy nói: "Chúng ta gói mang về ăn đi."
"Tôi sẽ không thả xúc tu đầy cái phòng này đâu." Sơ Tễ ngồi yên đó, ngước mắt nhìn cô: "Tôi đã quan sát cách người ở đây ăn uống rồi."
Hắn rất thông minh khi đoán được cô đang lo ngại điều gì. Cuối cùng Lâm Kiều lại ngồi xuống, đưa đôi đũa cho hắn.
Hai đĩa thịt nướng và một con cá bị ô nhiễm mọc hai cái đầu là bữa tối nay của bọn họ.
Ánh mắt Sơ Tễ khóa chặt vào cặp tình nhân đang dùng bữa ở phía trước bên trái, quan sát một lát rồi hắn cầm đũa gắp một miếng cá rất nhỏ bỏ vào bát Lâm Kiều, lại ngầm mong đợi ra hiệu cho cô ăn, dáng vẻ giống hệt trạng thái muốn nuôi dưỡng cô trước đó.
Lâm Kiều nói cảm ơn rồi ăn từng miếng nhỏ.
Sơ Tễ nhìn cô cúi đầu ăn thịt, chiếc xương cá màu trắng sữa được đầu lưỡi đỏ thắm đẩy ra, liếm qua cánh môi rồi lại thu về trong miệng.
Hắn lại ngửi thấy mùi hương quyến rũ trên người cô, phần lớn đến từ hơi thở và nước bọt tiết ra khi ăn.
Ồ, hắn nhớ ra mùi mồ hôi của cô cũng rất tuyệt, ngon hơn nhiều so với thứ máu khó nuốt kia.
Nếu có thể, hắn muốn làm cô đổ mồ hôi nhiều hơn chút nữa, rồi dùng những xúc tu đang nôn nóng giống mình bao bọc lấy cô, như que kem đường đang tan chảy trong ngày hè, phải liếm láp liên tục mới được.
Lâm Kiều cảm thấy ánh mắt người đối diện ngày càng u tối, ngày càng mang tính đe dọa, chỉ trong khoảng thời gian gắp cho cô miếng cá mà đã chuyển sang trạng thái kẻ đi săn.
Cô cố gắng lờ đi ánh mắt tham lam khao khát tột độ kia, cũng gắp một miếng thịt nướng bỏ vào đĩa của hắn.
"Ăn đi."
Sơ Tễ cúi đầu, nhìn miếng thịt được đũa của cô chạm vào rơi xuống bát mình, một cái xúc tu mất kiểm soát chui ra từ khe hở quần áo, đầu nhọn nở ra một "cánh hoa" nhỏ định ăn thịt. Hắn nhanh chóng đè cái xúc tu kia lại, đầu ngón tay ấn nó xuống mặt bàn day day thật mạnh.
"Xin lỗi, tôi cứ hay không kiềm chế được."
Lâm Kiều nhìn bộ dạng có vẻ không quen thuộc lắm với cơ thể của hắn bằng ánh mắt khó nói hết thành lời: "Không, không sao."
Chỉ thấy Sơ Tễ cầm đũa ăn miếng thịt kia, trên mặt lộ ra vẻ thỏa mãn, biểu cảm này chưa từng xuất hiện ngay cả khi hắn đánh chén một bữa no nê trong quán bar. Nếu không phải Lâm Kiều tự mình ăn món thịt nướng này rồi thì cô sẽ nghi ngờ vị giác của mình có vấn đề mất, làm gì ngon đến mức như hắn thể hiện chứ.
Ăn xong miếng thịt, tâm trạng Sơ Tễ rất vui vẻ: "Em có muốn ăn thịt tôi không?"
Hắn nắm lấy khúc xúc tu bị bóp đến ỉu xìu vì không nghe lời kia: "Tôi cắt xuống cho em ăn."
Xưa có cắt thịt nuôi chim ưng, nay có quái vật cắt thịt nuôi người.
Lâm Kiều day trán: "Sao anh cứ đam mê việc nuôi em thế hả."
Sơ Tễ nhận ra sự chống cự trong cảm xúc của cô, bèn thu cái xúc tu mềm oặt vào dưới lớp quần áo, giải thích cho cô: "Em yếu ớt quá, như thế thì không sống sót nổi đâu, tôi muốn em trở nên mạnh mẽ."
Lâm Kiều không ngờ tới điểm này, ngược lại hỏi: "Anh dựa vào đâu mà tìm được em thế? Chỉ vì trước đây em vô tình ăn phải một phần cơ thể anh sao?"
"Đúng vậy." Sơ Tễ không phủ nhận: "Dù có xa đến đâu, tôi cũng có thể cảm nhận được em."
Đúng là con quái vật nghịch thiên.
Lâm Kiều mím môi: "Ăn anh sẽ giúp em duy trì sức khỏe à? Sao anh biết? Ngày xưa anh từng nuôi ai rồi sao? Mấy người trong phòng thí nghiệm hả?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


