Lâm Kiều lại nhớ đến cơn tim đập nhanh tương tự sau khi ăn đoạn xúc tu đó.
Cô tháo găng tay cao su ra, nhìn vào lòng bàn tay đã chai sần, cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đang có vấn đề.
Nếu Hắn thực sự có thể dựa vào điều này để tìm ra cô, thì chỉ có một khả năng duy nhất.
Cô đã ăn tổ chức cơ thể của Hắn, một mối liên kết vô hình nào đó đã được thiết lập ngay khoảnh khắc ấy. Cô đã bị Hắn đánh dấu.
Vậy phản ứng phụ chỉ là tim đập nhanh thôi sao? Khó mà nói trước được còn có triệu chứng nào khác hay không.
Lâm Kiều trầm ngâm suy nghĩ. Sau khi đền tiền cái đĩa vỡ và nhận nốt số thù lao còn lại, cô cùng Thạch Nam đi bộ về nhà, trên tay mỗi người cầm một lon bia.
Trước khi đến cửa nhà, Thạch Nam đưa cái túi vẫn luôn xách trên tay cho cô: "Cho cô này."
Bên trong là thức ăn đủ cho ba ngày và vài lon bia.
Lâm Kiều không hề khách sáo mà nhận lấy: "Anh biết dạo này tôi gặp chút khó khăn mà, đợi mấy hôm nữa công việc ổn định lại, tôi mời anh đi ăn."
Thạch Nam cười khẽ, nâng lon bia lên cụng với cô: "Tôi cảm thấy mình thể hiện đủ rõ ràng rồi, sao cô cứ mãi không chịu hiểu thế nhỉ."
Lâm Kiều mím môi, một lúc lâu sau mới nói: "Xin lỗi."
"Tôi biết hoàn cảnh gia đình khiến tính cách cô có chút vấn đề." Thạch Nam uống một ngụm bia, thở dài: "Nhưng cô cũng phải bước ra ngoài mà sống cho ra hồn chứ, kiếm một cậu bạn trai, có một người để trút bầu tâm sự, đừng có chuyện gì cũng giữ trong lòng."
Anh ta chỉ vào ngực mình: "Chỗ này luôn mở cửa chào đón cô nhé, tuy hơi nghèo một tí nhưng tình yêu thì chắc chắn đong đầy."
Lâm Kiều bật cười, giọng điệu thêm vài phần chân thành: "Cảm ơn anh."
Sau khi vào nhà, khóe môi cô từ từ hạ xuống. Cô tùy tiện vứt cái túi sang một bên, ngả lưng xuống chiếc giường đơn chật hẹp.
Vài phút sau cô lại chậm rãi ngồi dậy, đi vào cái bếp bé tẹo lấy một con dao ra quan sát, sau đó lại chán nản cắm trở lại vào hộp đựng dao.
Hình như giãy giụa thế nào cũng là vô ích, chi bằng cứ nằm yên chịu trận cho xong.
Để xem rốt cuộc Hắn muốn làm cái gì, rốt cuộc lấy đâu ra cái chấp niệm to lớn như thế để truy cùng diệt tận cô. Nếu chỉ là tuân theo dục vọng đối với cô còn lưu lại trên cơ thể Giang Đan thì hoàn toàn không thuyết phục, chẳng phải sau đó Hắn cũng ký sinh lên một kẻ khác sao, Hắn hoàn toàn có thể đến khu Cách Văn tìm phụ nữ cơ mà.
Suy đi tính lại, cô đoán Hắn không đến đây với mục đích giết người.
Đã không chết được thì nghĩ nhiều cũng vô dụng, chi bằng đi bước nào tính bước ấy.
Quyết định xong, Lâm Kiều cuộn chăn lại, nhắm mắt, cơ thể mệt mỏi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Quái vật lang thang trên đường phố suốt một đêm, cuối cùng dưới chân những tòa nhà chọc trời hào nhoáng, Hắn đã tìm thấy khu ổ chuột tăm tối ẩm thấp.
Từng con hẻm nhỏ tối tăm, tồi tàn chen chúc vô số loại mùi. Trong những mùi hôi thối hay mùi thức ăn hỗn tạp ấy kẹp theo một tia hương thơm ngọt ngào quyến rũ. Chỉ cần một chút mùi vị ấy thôi, sự mong chờ ăn sâu vào xương tủy và cảm giác rạo rực đã khiến quái vật xóa bỏ rất nhiều ý định dạy dỗ cô.
Hắn muốn dùng cơ thể mình lấp đầy cả lối đi, sau đó nhấn chuông cửa, thưởng thức những màu sắc điên cuồng bung tỏa trong mắt cô gái khi cô mở cửa nhìn thấy Hắn vì cảm xúc dao động dữ dội.
Cái tâm lý thích trêu chọc người khác này là Hắn học được từ việc đọc ký ức của gã đàn ông thứ hai.
Tám giờ sáng.
Một đôi nam nữ trung niên cầm tờ giấy ghi địa chỉ, đi dò tìm từng con phố để tìm số nhà tương ứng.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Lâm Kiều đang ngủ say bị đánh thức. Cô khoác áo ngoài lên, liếc nhìn thời gian trên điện thoại, xỏ dép lê ra mở cửa.
Trước khi mở cửa, cô đã dự tính sẵn vài tình huống có thể xảy ra, tâm lý chuẩn bị vô cùng kỹ càng.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, vô số xúc tu màu đỏ sẫm như thủy triều ập vào, làm bẩn tường nhà cô, dịch nhầy dính khắp mọi nơi. Đầu mút của cái xúc tu gần cô nhất bung ra như đóa hoa, nhe mấy hàm răng nhọn hoắt ra với cô như muốn hù dọa, chiếm trọn tầm nhìn của cô.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, hơi thở của Lâm Kiều vẫn ngưng trệ trong tích tắc. Sau vài giây đầu óc trống rỗng, cô dựa vào bản năng sinh tồn mà ngẩng đầu lên, đưa tay vuốt ve những cái xúc tu đỏ tươi kia, dùng giọng điệu dịu dàng đến mức run rẩy để quyến rũ Hắn: "Oa, em biết là anh sẽ tìm được em mà."
Sự tiếp cận của cô khiến làn da nhớp nhúa của quái vật cũng nhuốm màu rực rỡ. Mùi hương nồng nàn của cô tựa như đóa trà trắng nở rộ, âm thầm móc lấy tâm trí Hắn.
Mọi sự không vui đều tan biến khi cô chủ động thân mật. Mục đích hù dọa không thành, ngược lại còn khiến những xúc tu đang phân tách kia vô thức quấn lấy eo Lâm Kiều. Quái vật tránh đi những chiếc răng nhọn lộ ra bên ngoài, ôm cô vào lòng.
Bên tai Lâm Kiều truyền đến tiếng tim đập dữ dội của Hắn. Cách một lớp thịt dày, lòng bàn tay cô áp lên đó cảm nhận rõ rệt.
Quái vật từng chút một thu mình lại vào trong lớp da người, dùng cánh tay thay thế xúc tu tiếp tục ôm lấy cô, mang theo sức mạnh khủng khiếp không thể thoát ra.
Giọng Hắn nghe như đơn thuần là đang oán trách:
"Không đưa tôi đi cùng là vì em ghét tôi. Tại sao lại ghét tôi? Vì chúng ta không cùng chủng tộc, sự khác biệt cá thể khiến em không thể tin tưởng tôi sao?"
Tối qua Lâm Kiều đã nghĩ, Hắn tốn bao công sức tìm cô tuyệt đối không phải để giết người, giờ thì cô đã chứng thực được suy đoán này.
Hắn trông rất tủi thân, hệt như một con chó hoang tìm được chủ nhân bên vệ đường vậy.
Lời giải thích này rất hợp lý, quái vật nghe hiểu được. Đầu ngón tay mềm mại vuốt ve qua lại trên lưng khiến cổ họng Hắn phát ra tiếng gừ gừ thỏa mãn như than thở, quả thực giống hệt một con thú cưng quái dị được vuốt lông.
Mặc dù Hắn vẫn cảm nhận được cảm xúc bài xích trên người cô, nhưng khoảnh khắc này Hắn đã lựa chọn bao dung hệt như một con người: "Nghe có vẻ như hành vi của tôi đã gây rắc rối cho em."
Lâm Kiều sững sờ trong giây lát.
Cho đến khi một giọng nói chói tai, sắc nhọn và đầy giận dữ vang lên từ cầu thang xoắn ốc truyền thẳng vào tai cô.
"Lâm Kiều!"
Cô cúi xuống nhìn, qua khe hở tay vịn hành lang xoắn ốc, bắt gặp ánh mắt giận dữ của mẹ mình đang đứng dưới bậc thang ngước lên.
Bọn họ vẫn tìm được cô.
"Gọi điện thoại mày không nghe! Cũng không đi làm! Cố tình trốn tao với bố mày đúng không!"
Người phụ nữ vừa nhìn thấy cô liền leo cầu thang nhanh thoăn thoắt.
Lâm Kiều nhíu mày, lùi lại hai bước kéo con quái vật vào trong, đóng sầm cửa lại, làm rơi không ít dịch nhầy dính trên tường.
"Á á! Cái thứ buồn nôn gì thế này!"
Chỉ vài giây sau, cánh cửa mỏng manh nhà cô đã bị đập rung lên bần bật.
"Tao nói cho mày biết, mày trốn cũng vô dụng thôi! Chuyện Tống Liên Thành chưa xong đâu! Mày ra đây cho tao!"
Quái vật vô cảm nhìn ra cửa: "Bọn họ là ai?"
Lâm Kiều đau đầu nói: "Bố mẹ em."
Cô còn chưa kịp lên kế hoạch xử lý bọn họ thì bọn họ đã tìm tới tận cửa. Cô không kìm được nhìn sang con quái vật bên cạnh, bắt đầu suy tính đến khả năng mượn dao giết người.
Quái vật hiểu ý nghĩa của hai từ "bố mẹ": "Em không mời họ vào nhà ngồi một lát sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










