Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Yêu Đương Với Tà Thần Chương 12: Chạy Trốn

Cài Đặt

Chương 12: Chạy Trốn

Dòng điện cao thế lóe lên ánh xanh bao phủ lấy những xúc tu, khiến những "cánh hoa" đang bung nở ở đầu mút phải khép chặt lại, cấp tốc co rút lùi về sau.

"Mở cửa ra."

Đáp lại hắn là dòng điện áp còn cao hơn nữa.

Chút đau đớn cỏn con này chẳng là gì với quái vật. Những xúc tu bị điện giật đến ủ rũ quất mạnh vào không trung, mang theo cơn thịnh nộ của hắn một lần nữa đập mạnh vào bức tường.

Bức tường kính kiên cố vang lên tiếng "rắc", xuất hiện những vết nứt chằng chịt như mạng nhện.

"Ôi không!!"

Mấy người đứng bên ngoài thấy vậy liền lùi lại, gào lên: "Bảo vệ! Mau gọi bảo vệ tới đây!"

Tiêu Đỗ vừa mới gửi kỷ lục thí nghiệm đêm qua về trụ sở công ty sinh học thì nhận được tin quái vật phát điên và Lâm Kiều đã giết người bỏ trốn.

Một cô gái gầy yếu lại hạ gục được gã to con cao mét chín, thậm chí còn cắm cả một cây bút máy vào não gã ta.

Biểu cảm của Tiêu Đỗ có chút khó tả, nhưng nghĩ lại thì ông ta cảm thấy mình đã quá chủ quan. Một người phụ nữ dám đi đến Hoang Vu Quốc Độ, dù trông có giống trẻ vị thành niên đến đâu cũng không thể khinh thường được.

Ông ta trầm giọng ra lệnh: "Cử người đi chặn máy bay lại, điều động toàn bộ lực lượng vũ trang đến khống chế 'Tà Thần', tôi cần những tế bào mới được phân tách ra của Ngài."

Lưới điện hoàn toàn vô dụng, những vết nứt trên tường kính lan rộng đến cực hạn rồi vỡ tan tành với một tiếng nổ lớn.

Nhân viên vũ trang giương hơn chục khẩu súng trường tấn công nhắm vào quái vật, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng.

Chỉ số vũ lực của hắn đã vượt xa mọi nhận thức của bọn họ về sức mạnh của xúc tu từ trước đến nay.

Quái vật dẫm lên những mảnh vỡ đang xì xèo tia điện bước ra khỏi phòng. Những xúc tu kinh dị bung ra sau lưng hắn giống như hàng loạt cái đuôi cáo đã bị lột da, bên trên dính đầy chất lỏng nhớp nhúa, nhỏ tong tong xuống sàn nhà xèo xèo bốc khói.

Tiêu Đỗ vừa chạy tới nơi, ánh mắt đầy kinh hãi: "Ngài không sợ điện sao?!"

Dòng điện cao thế đêm qua khiến hắn trở nên yên lặng và ngoan ngoãn, chẳng lẽ chỉ là sự ngụy trang của hắn thôi sao? Trí thông minh của hắn rốt cuộc cao hơn dự tính bao nhiêu lần đây!!

Cách một đám người, đồng tử dựng đứng của quái vật nhìn chính xác về phía ông ta, thần sắc đầy bạo nực: "Lâm Kiều đâu? Lâm Kiều đi đâu rồi?"

Theo cơn thịnh nộ trong lời nói của hắn, đám xúc tu vặn vẹo biến thành hình lưỡi hái hoặc hoa ăn thịt người càng lúc càng điên cuồng.

Tiêu Đỗ chợt hiểu ra hướng suy nghĩ của mình đã sai. Sau khi liên tiếp thừa kế ký ức của hai người, cô gái kia vẫn là sự tồn tại không thể thay thế trong lòng hắn. Nhưng lý do là gì? Đối với quái vật, cô ta hoàn toàn không có giá trị tồn tại thiết yếu nào cả.

Ai lại đi quan tâm một cái xương gà trong đĩa ăn biến đi đâu, trừ phi cái xương gà đó còn có tác dụng nào khác mà bọn họ không biết.

Là Lâm Kiều còn giấu giếm điều gì sao? Cô ta thì có gì để giấu chứ? Số liệu cơ thể của cô ta đều nằm trong tay ông, rõ như ban ngày cơ mà.

"Cô ta bỏ trốn rồi."

Tiêu Đỗ bình tĩnh lại, ra hiệu cho cấp dưới khoan hãy nổ súng, nói tiếp: "Trên đường đi ăn sáng, cô ta đã làm bị thương nhân viên an ninh của tôi và trộm trực thăng bỏ trốn."

Vừa dứt lời, những xúc tu với tư thế không thể cản phá, trong nháy mắt cuốn lấy những kẻ cản đường đập mạnh vào tường kim loại, hoặc trực tiếp ném thẳng xuống lầu. Cơ thể quái vật bật lên khỏi mặt đất, những "cánh hoa" mở ra ở đầu mút bám chặt vào tường làm điểm tựa, chỉ trong chớp mắt đã như một con nhện nhảy bật xa vài mét.

Trong khoảnh khắc, tiếng kêu la thảm thiết vang lên khắp nơi, con người hoàn toàn không có sức phản kháng.

Chiếc áo blouse trắng tinh của Tiêu Đỗ bị bắn đầy máu tươi. Ông ta tháo mắt kính xuống, tay run run lau vệt máu trên tròng kính, giọng run rẩy: "Đuổi theo! Đuổi theo mau! Không thể để Ngài chạy mất được!"

Lúc này ông ta hối hận không để đâu cho hết, chỉ vì phán đoán sai lầm của mình mà gây ra tai nạn nghiêm trọng nhường này.

Quái vật lập tức đến được nơi có mùi hương nồng đậm nhất, nhìn thấy màu sắc còn sót lại trên thi thể. Một cái xúc tu chui vào thái dương của người đàn ông đã chết nằm cách đó không xa, hấp thụ ký sinh ức của hắn.

Hắn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng truyền đến trong gió.

Hắn muốn nhảy lên, nhưng xương bả vai bất ngờ bị một viên đạn xuyên thủng, cơ thể ngay lập tức rơi trở lại mặt đất.

Phía sau, đám người cầm súng toát mồ hôi lạnh, nuốt nước bọt liên tục: "Tiến sĩ Tiêu đã nói, chết cũng phải giữ lại cái xác."

Quái vật cử động vai, da thịt nứt ra một đường, nhả viên đạn ra ngoài. Hắn vô cảm nói: "Các người vốn định giết cô ấy, nên cô ấy mới bỏ chạy."

Bọn chúng mưu toan giết chết màu sắc duy nhất mà hắn có thể nhìn thấy, những sắc đỏ tươi xinh đẹp chỉ tồn tại trong thế giới xám xịt của hắn.

Hắn tham lam những hiệu ứng thị giác đặc biệt ấy, và cả làn da trắng ấm áp của cô gái kia. Vậy mà bây giờ, bọn chúng muốn hủy hoại cô ấy, còn muốn giết cả hắn.

Hắn có thể tự mình đi săn, còn những kẻ nuôi dưỡng đã phạm phải sai lầm không thể tha thứ, bọn chúng phải gánh chịu hậu quả.

Quần áo trên người quái vật trong nháy mắt nổ tung. Những xúc tu trên người Hắn mọc ra tua tủa như măng sau mưa, cho đến khi lấp đầy cả khoang chứa máy bay với vẻ kinh dị rợn người. Dịch nhầy dính lên bộ đồ tác chiến của con người, trực tiếp đốt thủng quần áo và nửa thân dưới của hắn ta.

Máu tươi rất nhanh đã nhuộm đỏ hành lang kim loại, những mảnh thi thể vương vãi khắp nơi, tiếng kêu thảm thiết bị chôn vùi sâu dưới lòng đất.

Lâm Kiều vừa vất vả nâng được máy bay lên thì cảm thấy cả hòn đảo dường như đang rung chuyển.

Bãi đáp trực thăng hình tròn sụp xuống ngay trước mắt cô. Từ cái miệng hố đen ngòm, một cái xúc tu dính máu đỏ lòm vươn ra, dưới ánh mắt kinh ngạc của cô, nó móc chặt lấy càng đáp máy bay.

Chiếc trực thăng nghiêng hẳn về một bên, cánh quạt suýt chút nữa thì chém xuống mặt đất.

Người Lâm Kiều nghiêng ngả. Cô thực sự không hiểu nổi, cả cái phòng thí nghiệm bao nhiêu người như thế, sao con quái vật này cứ nhất quyết bám lấy cô không buông. Cô dứt khoát tháo dây an toàn, lăn đến cửa khoang, ấn nút mở cửa. Gió lớn thổi thốc vào khiến mặt mũi cô muốn biến dạng.

Nhưng cũng nhờ đó mà cô nhìn rõ được bản thể của con quái vật kia rốt cuộc là thứ gì.

Bạn hoàn toàn không thể phân biệt được đâu là đầu, đâu là chân, nó giống như một khối thịt khổng lồ, bên trên mọc đầy những xúc tu quỷ dị.

"Lâm Kiều, Lâm Kiều, Lâm Kiều, Lâm Kiều…"

Cái xúc tu đang móc vào càng máy bay bỗng mọc ra một cái miệng đầy răng nhọn, nói bằng giọng dịu dàng: "Cô quên mang theo tôi rồi, Lâm Kiều."

Xem ra mỗi cái xúc tu của Hắn đều có thể nói chuyện…

Thật là… tởm lợm đến cực điểm.

Lâm Kiều mặt không đổi sắc giơ súng lên.

"Đoàng! Đoàng! Đoàng!…"

Cái xúc tu hoàn toàn không phòng bị cô bị năm viên đạn bắn xuyên liên tiếp, dịch nhầy chảy ra ăn mòn cả càng đáp bên trái.

Thấy những xúc tu mới lại định quấn lên, Lâm Kiều dứt khoát tung cước, đạp gãy chút thịt còn dính lại của nó.

Thoát khỏi sự lôi kéo, chiếc trực thăng mất đi sự kìm kẹp liền lấy lại thăng bằng. Lâm Kiều ngã ngửa vào trong khoang máy, được cánh quạt kéo bay lên cao vùn vụt.

Vô số xúc tu vươn dài đến cực hạn, nhưng làm cách nào cũng không với tới cô được nữa.

Chúng biến phòng thí nghiệm trông như chú cá hề bị bao bọc bởi rặng san hô khổng lồ. Mỗi một cái xúc tu đều mở ra một cái miệng đỏ lòm như chậu máu, âm thanh ma quái văng vẳng bên tai, lặp đi lặp lại câu hỏi với cô: "Chúng ta không phải bạn bè sao? Tại sao, tại sao, tại sao…"

"Tôi sẽ tìm thấy em."

"Tôi sẽ tìm thấy em."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc