Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vinh Hi mặt không chút thay đổi nói: "Mơ mộng hão huyền!"
Ngu Dập: "Cô..."
Mục đích của cô đã đạt được.
Tranh thủ lúc Ngu gia chưa hoàn hồn, cô phải về Ngu gia một chuyến lấy hết giấy tờ của Ngu Hi.
Quần áo trang sức gì đó vứt bỏ cũng được, cô tin Ngu Hi cũng sẽ không tiếc nuối. Nhưng các loại bằng khen đều là do Ngu Hi tự mình nỗ lực có được không thể để lại cho Ngu gia.
Vinh Hi vừa động, khách khứa tự động nhường ra một con đường.
Đi được vài bước, cô lại quay đầu nhìn Ngu Noãn với nụ cười chân thành, giọng nói ấm áp. “Suýt chút nữa quên mất. Ngu tiểu thư, sinh nhật vui vẻ!”
Ngu Noãn: “...”
Mọi người: “...”
Thế này thì vui vẻ kiểu gì?
Ngu Dập định đuổi theo Vinh Hi, Cố Khởi Vân đột nhiên xông ra chắn trước mặt anh ta và nói giọng điệu chế nhạo: “Sao, Ngu đại thiếu gia muốn giết người diệt khẩu sao?”
“Anh nói bậy gì đó?” Ngu Dập tức giận. Nếu không phải Cố Khởi Vân xen vào, có lẽ anh ta đã khống chế được Vinh Hi, những điều bất lợi cho Ngu gia cũng sẽ không bị người ngoài biết được.
Cố Khởi Vân khẽ hừ một tiếng: “Tôi nói bậy gì chứ? Tôi nhớ rõ ràng trước khi Ngu Hi xuất hiện, cả nhà các người đã bôi nhọ cô ấy như thế nào. Thật là vô liêm sỉ, khoác lên mình lớp da người sáng sủa nhưng lại đầy lời nói dối. Độc ác ti tiện đến mức này mà không biết xấu hổ, thật là vô liêm sỉ!”
Ngu Dập nghiến răng nghiến lợi: “Cố Khởi Vân, anh đừng có quá đáng!”
Cố Khởi Vân nhếch mép cười, giọng điệu khiêu khích: “Tôi quá đáng đấy, cậu làm gì được tôi?”
Ngu Dập đương nhiên muốn động thủ, nhưng Cố Khởi Vân là ai?
Sao anh ta có thể đánh được?
Thấy Ngu Dập không động thủ, Cố Khởi Vân lại lộ ra vẻ khinh thường: “Đồ hèn. Chỉ dám bắt nạt đứa trẻ mồ côi không có ai nương tựa, hừ!”
Ngu Dập: “Cô ấy không phải trẻ mồ côi...”
“Vậy cậu là trẻ mồ côi sao?” Cố Khởi Vân chế nhạo: “Suýt chút nữa tôi quên mất. Có một cặp cha mẹ như vậy, cậu quả thực cũng chẳng khác gì trẻ mồ côi.”
Ngu Dập: “...”
Nắm đấm siết chặt!
Cố Khởi Vân đẩy Ngu Dập một cái, mắng, “Cút sang chỗ khác, đừng chắn đường ông đây.”
Nếu không phải anh ta còn đang bận tâm đến Vinh Hi vừa mới rời đi, anh ta nhất định phải dạy dỗ cho Ngu Dập một bài học!
Vinh Hi gây rối và Cố Khởi Vân hóng hớt đã bỏ đi. Trình Châu bị em trai ruột sau lưng nguyền rủa cũng im lặng rời đi.
Những kẻ gây rối đã bỏ đi nhưng bữa tiệc sinh nhật của Ngu gia cũng không thể tiếp tục được nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






