Người đàn ông bước đến, cởi áo khoác rồi nhẹ nhàng khoác lên vai cậu em trai mình. Đám người đứng sau lưng anh ta đều kinh ngạc và bối rối nhìn theo. Khi thấy Lâm Tuế Hàn không còn run rẩy nữa, anh ta mới lạnh giọng dạy dỗ:
"Lần sau còn dám qua loa như thế không?"
Lâm Tuế Hàn mím môi, bị cái vẻ mặt vừa hung dữ lại vừa lạnh lùng của anh trai làm cho sợ, thành thật lắc đầu. Từ lần đầu tiên gặp mặt, anh ta đã lâu lắm rồi không dùng vẻ mặt này đối xử với cậu.
"Điện thoại đâu?"
"Quên ở trường rồi."
"Giấy thông hành?"
Lâm Tuế Hàn chột dạ: "Để trong ngăn kéo ở thư phòng."
Cậu vừa định nói gì đó, quay đầu lại thì thấy một đám “đuôi” đi theo sau lưng anh ta đang trợn mắt há mồm - không chỉ có thư ký Thẩm, mà còn có cả Thượng Quan tiên sinh, các chị gái, anh trai quen mắt... những người từng "giao tài liệu" cho nhà cậu, thậm chí cả mấy cô chú nữa.
Học bá mất mặt trước đám đông: "..."
Aba aba aba (không biết nói gì cả).
Hủy diệt đi, cậu mệt quá.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
