Ánh mắt của cô lễ tân tại quầy đón khách của một nhà nghỉ bình dân dán chặt vào một nam sinh. Mái tóc đen nhánh như lông quạ của cậu hơi ướt vì cơn mưa, một vài sợi rủ xuống trán. Điều này không hề khiến cậu trông lôi thôi, mà ngược lại, kết hợp với vẻ mặt lạnh lùng và ngũ quan sắc sảo, tạo nên một vẻ đẹp đầy cuốn hút.
Chàng thiếu niên tựa người trên chiếc sofa, một chân gác hờ lên chân kia, mắt lơ đãng lướt điện thoại. Dáng ngồi thoải mái nhưng lại cho thấy vóc dáng cực chuẩn, thường xuyên rèn luyện. Ở độ tuổi còn trẻ nhưng cậu đã toát lên vẻ uy nghiêm khó che giấu. Cô lễ tân từng làm thêm ở không ít khách sạn cao cấp, gặp qua nhiều "nhân vật lớn", nhưng chẳng ai sánh được với vẻ đẹp lạnh lùng này.
Ngắm trai đẹp là bản năng của con gái, nếu mà xin được thông tin liên lạc thì càng tốt. Thấy một cô gái khác cũng đang có ý định tiếp cận, cô lễ tân liền bưng một cốc nước nóng tới, ân cần hỏi: “Chào cậu, trời lạnh lắm, cậu uống cốc nước nóng nhé.”
Chàng trai trên sofa ngước mắt lơ đãng nhìn cô, rồi lại cúi đầu tiếp tục nghịch điện thoại, không nhận lấy cốc nước. Cô lễ tân vẫn cố gắng: “Bên tôi có khăn tắm và máy sấy miễn phí, cậu có cần không ạ?”
Chàng trai lạnh lùng kia chính là Cố Yến Sở đến tìm người, còn cô gái vẻ mặt hoảng hốt kia là Bạch Nhu Ngữ vừa rời khỏi chỗ Lâm Tuế Hàn.
Giây phút nhìn thấy Cố Yến Sở, sắc mặt Bạch Nhu Ngữ tái nhợt, cả người run rẩy, máu trên mặt dường như đã rút cạn. Tại sao Cố Yến Sở lại ở đây? Lẽ ra giờ này anh ta phải ở trường chứ? Chuyện mình làm anh ta đã biết hết rồi sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


