Cố Yến Sở vào phòng bida, tự mình tìm một chiếc ghế đẩu ngồi xuống, không buông tay Lâm Tuế Hàn ra, cậu bị buộc phải đi theo, đứng trước mặt Cố Yến Sở.
Cái tên “con trai” này sau khi giận dỗi thì ngồi xuống rồi đưa tay ôm lấy eo cậu, vùi đầu vào áo cậu.
Lâm Tuế Hàn thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của Cố Yến Sở.
Cậu cúi đầu, nhìn cái đầu xù xù kia, trầm ngâm một lát, giơ tay phải lên, do dự không biết có nên xoa đầu Cố Yến Sở không.
Lưỡng lự một lúc, cuối cùng quyết định vẫn là không nên làm động tác thừa thãi với một con hổ đang giận, thế là muốn lặng lẽ rụt tay về.
Nhưng Cố Yến Sở đột nhiên cựa quậy, rõ ràng không thể nhìn thấy xung quanh đang xảy ra chuyện gì, nhưng lại đưa tay ra một cách chính xác, nắm lấy tay Lâm Tuế Hàn, đặt nó lên đầu mình.
Một tay khác cậu không biết làm thế nào, buông thõng bên cạnh. Đang nghĩ có nên vỗ vỗ vai anh để an ủi không, thì một tay khác của Cố Yến Sở đột nhiên rời khỏi eo, sờ đến tay cậu, đặt lên vai mình.
Sau đó lại rút về như không có chuyện gì, ngoan ngoãn đặt trên eo cậu.
Lâm Tuế Hàn: “...”
Ít nhất cậu cũng hiểu ý của Cố Yến Sở, anh vẫn không giận vì hành động ngăn cản của cậu.
Dáng vẻ làm nũng trẻ con này, khiến người ta không thể nào liên tưởng đến dáng vẻ bá đạo vừa nãy ở bên ngoài nói câu “để lại đôi mắt đi”.
Lâm Tuế Hàn thở hắt ra một hơi, một tay xoa xoa tóc, một tay vỗ lưng, quyết định vẫn nên mở miệng giải thích:
“Ừm... Cậu giận như vậy chắc chắn có lý do của mình, cậu không nói cũng không sao. Nhưng tớ ngăn cản cậu không phải vì tớ có gì với người đàn ông kia, mà là vì tớ lo cho cậu.”
“Dù sao đây là nơi công cộng, luật pháp quốc gia ở đó, dù chỉ là buông lời hăm dọa cũng phải thận trọng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


