——————-
Tuy Kiều Nhung không yên tâm, Thẩm Thứ vẫn đến trại giam để gặp Phó Thời Kiêu.
Tình trạng của Phó Thời Kiêu rất tệ, một bộ hồn bay phách lạc, đầu bù tóc rối, hai mắt đỏ ngầu, cằm lún phún râu, không còn nửa điểm bộ dáng lóa mắt của ngày xưa.
Thẩm Thứ khoanh tay dựa vào tựa ghế, đánh giá nửa ngày mới gật đầu khẳng định tài diễn xuất của cậu ta: “Ừm, bộ dạng này mới giống tội phạm phóng hỏa này.”
Phó Thời Kiêu im lặng, trầm mặt nhìn xuống mặt bàn.
Thẩm Thứ thấy thế thì cười lạnh một tiếng: “Là anh đêm hôm khuya khoắt gọi điện đến nói muốn gặp tôi, nếu anh không có gì muốn nói thì tôi đi đây!”
Phó Thời Kiêu ngẩng đầu, ánh mắt âm trầm nhìn cậu: “Tại sao cậu lại biết được kế hoạch của tôi?”
Cậu ta không nói tới chuyện này còn được, vừa nhắc tới, Thẩm Thứ không nhin được mà nổi giận.
Vì cứu Kiều Nhung, cậu bị ép phải lộ đuôi, kết quả hôm qua bị cười nhạo hồi lâu!
Thẩm Thứ trợn mắt, mất hứng nói: “Không thể trả lời.”
“Trên đời này không có bức tường nào kín gió, nhất là người làm chuyện xấu, trước sau gì cũng bị người ta phát hiện.”
Phó Thời Kiêu nghe xong lại lâm vào trầm mặc.
Qua thật lâu, Thẩm Thứ dần dần mất kiên nhẫn, cậu ta mới mở miệng hỏi: “Thẩm Thứ, có phải cậu sống lại?”
Thẩm Thứ còn chưa kịp phủ nhận đã nghe Phó Thời Kiêu nói tiếp: “Có phải cậu đã sớm biết được kết cục đời trước của tôi và Kiều Nhung?”
Thẩm Thứ sửng sốt một chút, cảm thấy từ một góc độ nào đó cũng có thể coi là như vậy.
Thế là cậu nghiêm túc nói với Phó Thời Kiêu: “Anh đã nhớ lại thì chắc cũng nên hiểu, cho dù không có tôi thì anh và Kiều Nhung cũng sẽ không có kết quả tốt.”
“Kiều Nhung từ đầu chí cuối đều chưa từng thích anh, nhưng anh lại hại chết anh ấy.”
“Từ đầu tới cuối anh ấy đều chưa từng yêu tôi… là tôi si tâm vọng tưởng, tự mình đa tình…”
Hai tháng sau, Phó Thời Kiêu bởi vì phóng hỏa, gây nguy hại cho an toàn công cộng mà bị kết án ba năm tù giam.
Mặc dù nhà họ Phó cố ý áp chế, nhưng tin tức vẫn bị người có tâm vạch trần trên mạng.
Ảnh đế biến thành tù nhân, đến cùng là do trả thù đại lão không thành hay vì lý do khác? Dân cư mạng nhàn rỗi vẫn giống ngày thường thảo luận kịch liệt.
Khi tin tức này bị đẩy lên, Thẩm Thứ đang thân mật với Kiều Nhung.
Có lẽ do trước đó thần kinh quá căng thẳng, nên sau khi Thẩm Thứ được đưa lên xe cứu thương đã ngủ thiếp đi.
Lần nữa tỉnh lại, cậu đang nằm trong phòng ngủ ở nhà cũ Kiều gia, quản gia nhà họ Kiều đang ngồi bên cạnh.
Thẩm Thứ lập tức hỏi: “Kiều Nhung sao rồi?”
Quản gia xác nhận Thẩm Thứ đã tỉnh, trên mặt treo nụ cười hòa nhã, đứng dậy nói với cậu: “Thiếu gia không sao, đang nghỉ ngơi ở phòng kế bên, tôi đi gọi ông Kiều qua.”
Câu nói này như sét đánh ngang tai, khiến trái tim vừa mới rơi xuống của Thẩm Thứ treo ngược trở lên.
Mắt cậu trừng lớn, vẻ mặt kinh hãi: “Lúc này không phải nên gọi bác sĩ sao?”
Quản gia buồn cười: “Bác sĩ tới rồi, nói cậu không sao, thân thể rất khỏe, chất lượng giấc ngủ cũng siêu tốt.”
Ông duỗi ngón trỏ phải chỉ chỉ khóe miệng, ra hiệu Thẩm Thứ tự mình cảm nhận rồi nói với cậu: “Ông Kiều thấy cậu ngủ ngon như vậy không đành lòng đánh thức nên để tôi trông chừng, đợi cậu tự tỉnh giấc thì đi gọi ông ấy.”
Thẩm Thứ vội vàng đưa tay lên lau nước dãi trên khóe miệng, ngây người hỏi: “Vậy giờ là mấy giờ rồi ạ?”
Quản gia: “Mười giờ khuya.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

