———
Giải Bạch Ngọc Lan là giải thưởng chuyên nghiệp nhất dành cho phim truyền hình trong nước. Trong khi mọi người đều tưởng Phó Thời Kiêu sẽ lần đầu nhận được giải Thị đế Bạch Ngọc Lan của phim truyền hình thì khách mời của ban tổ chức trên sân khấu đọc tên người nhận được giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất lại là Thẩm Thứ.
Ngay lập tức, tất cả diễn viên đang ngồi bên dưới đều ngạc nhiên vô cùng, vẻ mặt của Phó Thời Kiêu lại càng đặc sắc.
Phó Thời Kiêu lúc này đã phục hồi lại vẽ dịu dàng vô hội như trước, ngẩng đầu đối mắt với Thẩm Thứ, cười lên có vẻ bất đắc dĩ.
Nhưng Thẩm Thứ nhìn ra, kỳ thật hắn ta đã tức hộc máu luôn rồi.
Lòng Thẩm Thứ hả hê, giang hai tay về phía hắn, ý bảo hai người ôm nhau một cái.
Phó Thời Kiêu cũng bèn đứng lên, tốt tính chiều theo cậu.
Hai người cũng vỗ sau lưng đối phương, Thẩm Thứ nghe thấy Phó Thời Kiêu thấp giọng nghiến răng nói: “Thẩm Thứ, cậu đừng có mà đắc ý quá sớm.”
Thẩm Thứ: E hèm, anh đây đắc ý vì có thực lực nhá!
Với tư cách từng là bạn diễn với nhau, cậu đương nhiên không để Phó Thời Kiêu diễn kịch với không khí một mình được.
Vì vậy Thẩm Thứ giả vờ tiếc nuối thở dài, cực kỳ phối hợp: “Lịch sự chút đi anh Thời Kiêu à, dù sao đây cũng chỉ là phần mở màn thôi. Rồi sau anh sẽ phải quen với việc thua tôi thôi.”
Cảm thấy người đối phương hơi cứng lại, Thẩm Thứ hài lòng tách ra, chỉnh lại cổ áo rồi lên bục nhận thưởng.
Nữ MC trên bục không rõ là để khuấy động bầu không khí hay để thỏa mãn sự hóng hớt của mọi người mà híp mắt cười hỏi Thẩm Thứ: “Thẩm Thứ à, nãy mọi người đều thấy cậu với Phó Thời Kiêu ôm nhau thật lâu, còn nói thầm với nhau nữa. Không biết cậu có thể nói cho tôi biết hai người nói chuyện gì không?”
Thẩm Thứ nhàn nhã nhìn Phó Thời Kiêu mặt không đổi sắc đang ngồi bên dưới.
Nhận được ánh mắt cảnh cáo của Phó Thời Kiêu, cậu cười hì hì với mic: “Có thể chứ.”
“Anh Thời Kiêu bảo tôi không nên quá kiêu ngạo, sau này không ngừng cố gắng. Còn tôi thì bảo đảm sẽ không để anh ấy thất vọng.”
Nói xong cậu nở một nụ cười rạng rỡ, cố ý cue Phó Thời Kiêu: “Em không nói dối đúng không anh Thời Kiêu?”
Màn hình lớn hiện lên hình Phó Thời Kiêu lần nữa, Phó Thời Kiêu không thể làm gì khác bèn gượng gạo cười, miễn cưỡng gật đầu.
MC tiếp tục dò hỏi Thẩm Thứ: “Sau khi nhận được giải thưởng này cậu có kế hoạch gì không?”
Thẩm Thứ háo hức suy tính trong lòng: Đương nhiên là đóng phim của đạo diễn Quan, tranh thủ cầm một cái cúp ảnh đế danh giá, khiến cho ảnh đế Phó đây tâm phục khẩu phục rồi~!
Nhưng cậu không thể nói suy nghĩ thật trong đầu mình được, tiếc ghê.
Thẩm Thứ nghĩ một chút, cố ý giả ngu đánh tráo khái niệm: “Kế hoạch à, hai năm nay tôi cũng có vài giải thưởng trong phương diện âm nhạc và đóng phim, cúp trong nhà lớn nhỏ khác nhau, đều đẹp lắm! Để trưng mấy cái đấy cùng một chỗ cực kỳ tự hào luôn á. Tôi tính khi nào về sẽ cho fans một tấm poster, để họ cùng chia sẻ niềm vui với tôi nè.”
“Như thế thì về sau mà có người cắt video ra, mắng tôi vào ngành mà không biết diễn, hát cũng không đâu vào đâu, fans tôi nhìn thấy tấm hình này có thể lấy thành quả mà tôi nỗ lực đạt được bây giờ để vả vào mặt bọn họ. Coi như là một loại súp gà cổ vũ tinh thần đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
